Chương 2

"Này, biết hôm nay là ngày gì không?"

"Ngày gì? Sinh nhật ông chắc?"

"Phì!" Gã hỏi chuyện khinh bỉ: "Sinh nhật ông nội nhà ông ấy! Hôm nay là Rằm tháng Bảy, ngày mở cửa Quỷ Môn Quan đó!"

Gã nói với giọng điệu đầy vẻ thần bí, âm lượng cũng chẳng nhỏ, khiến vài bàn xung quanh chú ý. Người bạn kia phá lên cười: "Ha, tôi đã bảo là sinh nhật ông mà."

"Cút đi! Tôi nói thật đấy, nhà tôi tín chuyện này lắm. Hôm nay là Tết Trung Nguyên, lát nữa Diêm Vương sẽ mở cửa Quỷ Môn Quan cho bách quỷ dạ hành, ra ngoài dạo chơi đấy. Tụi mình nốt chai này rồi về sớm đi, ngày này không nên lượn lờ ngoài đường. Ông không thấy người ta đốt vàng mã đầy ngoài kia à?"

Hai người vừa nói vừa liếc mắt ra ngoài. Tạ Nhất cũng bất giác nhìn theo. Bên ngoài cửa, ngay tại ngã ba đường của khu dân cư, vài người đang ngồi đốt vàng mã. Ánh lửa vàng vọt bập bùng trong đêm, lúc tỏ lúc mờ. Gần đó, hai đứa trẻ con đang nhảy chân sáo, miệng ngân nga một bài đồng dao kỳ lạ.

Rằm tháng Bảy, cửa quỷ mở ra.

Cửa quỷ mở rồi, ma quái hiện ra.

Ma quái khổ, đi bán đậu hũ.

Đậu hũ nát, tráng trứng gà.

Trứng gà trứng gà gõ cộc cộc.

Bên trong có một ca ca.

Ca ca ra ngoài tảo mộ.

Bên trong có một bà bà.

Bà bà ra ngoài thắp hương.

Bên trong có một cô nương.

Cô nương ra ngoài dạo chơi.

Rơi mất đầu, không về được.

Giai điệu trong trẻo cất lên giữa đêm khuya tĩnh mịch lại khiến Tạ Nhất bất giác rùng mình. Vị khách kia vội giục: "Được rồi, được rồi, nốt chai này! Cậu ơi, gói đồ về cho tôi!"

Tạ Nhất đang bận bưng đồ cho bàn khác, liền gọi một tiếng: "A Lương!"

Một chàng trai cao lớn vội vàng chạy tới. Đó là A Lương, tên đầy đủ là Tỉnh Lương, nhân viên duy nhất của quán. Cậu khoảng hai lăm, hai sáu tuổi, dáng người cao ráo, gương mặt thuộc dạng anh tuấn, nhưng lúc nào cũng cười một nụ cười ngô nghê, hiền khô, phá tan tành vẻ nam thần. Dù vậy, cậu làm việc rất nhanh nhẹn và là cánh tay phải đắc lực của Tạ Nhất.

Trong lúc A Lương đang gói đồ cho khách, thời gian cũng chầm chậm trôi về mười hai giờ.

Coong, coong, coong.

Chiếc đồng hồ cổ treo trên tường bắt đầu điểm giờ. Nó có mái cong hai tầng, cột đỏ kèo chạm, con lắc sơn son thếp vàng uốn lượn. Thân đồng hồ làm từ gỗ sẫm màu, điêu khắc tinh xảo hình Tam Túc Kim Ô đang trợn mắt giận dữ. Đây là vật trang trí có sẵn từ khi Tạ Nhất tiếp quản quán. Anh từng định gỡ nó xuống, nhưng có người bảo đây là đồ cổ có linh tính, rất giá trị, nên anh lại thôi.

Mười hai tiếng chuông đêm nay vang lên đặc biệt rõ ràng, âm thanh trầm đυ.c, khàn khàn, như mang theo một nỗi tang thương và bi ai vô tận từ thời xa xưa vọng về. Tạ Nhất giật mình, một cảm giác bất an khó tả chợt dâng lên trong lòng.

Keng leng.

Cùng lúc với tiếng chuông đồng hồ trầm đυ.c vừa dứt, chiếc chuông gió treo trước cửa cũng khẽ vang lên. Cánh cửa được đẩy ra, có khách bước vào.