Chương 19: Đôi cánh vàng (5)

Tạ Nhất và Thương Khâu trở về buồng. Tạ Nhất vội vàng đóng cửa lại, dáng vẻ trông lén la lén lút.

Thương Khâu thì ngồi xuống trước bàn, tự rót cho mình một chén trà. Tạ Nhất chạy tới, ngồi xuống bên cạnh Thương Khâu rồi nói với vẻ vô cùng phấn khích: "Thương Khâu? Sao anh lại đến đây? Mà sao tôi lại đến đây? Chuyện này là thế nào vậy?"

Thương Khâu nghe một tràng câu hỏi của Tạ Nhất thì dường như có chút cạn lời, anh nói: "Anh muốn hỏi cái nào trước?"

Tạ Nhất nghĩ một lát rồi nói: "Tôi đột nhiên quay về một nghìn năm trước, có phải là có liên quan đến Cánh Chim Vàng không?"

Thương Khâu khẽ gật đầu, vậy mà còn ban cho anh một ánh mắt khen ngợi sự thông minh.

Nào ngờ Tạ Nhất bỗng dưng mặt xám như tro tàn, anh nói: "Xong rồi xong rồi xong rồi."

Thương Khâu nhíu mày hỏi: "Sao vậy?"

Tạ Nhất nói: "Cánh Chim Vàng đó không thấy đâu nữa rồi. Tôi nhớ rõ ràng là nó ở trong lòng bàn tay tôi, nhưng lúc tôi mở mắt ra thì hoàn toàn không có. Chuyện phiền phức nhất là sáng nay lúc tôi đến nhà họ Trình tra án, tôi phát hiện trên đầu bà chủ nhà họ Trình có cài một cây trâm hình Cánh Chim Vàng, cũng không biết có phải là cái đó không nữa."

Thương Khâu ngẫm nghĩ một lúc. Dường như vấn đề này cũng khá là nghiêm trọng. Tạ Nhất nói: "Sẽ không phải là nếu không lấy được Cánh Chim Vàng thì chúng ta không về được chứ? Mà anh đã đến đây bằng cách nào?"

Thương Khâu điềm nhiên nói: "Bởi vì anh đã ăn lá bùa dò tìm của tôi, nên tôi mới có thể tìm được anh. Thế nhưng nếu không có Cánh Chim Vàng, rất có thể chúng ta sẽ không có cách nào trở về được."

Tạ Nhất ngạc nhiên hỏi: "Cánh Chim Vàng, rốt cuộc nó là thứ gì?"

Trước đây Nhϊếp Tiểu Thiện đã từng nói, Cánh Chim Vàng này là một chiếc lông của vị thần tối cao Đông Hoàng Thái Nhất, một trong ba con quạ vàng lớn được mặt trời sinh ra. Nhưng cô ta không nói rõ công dụng của nó, chỉ nói rằng Cây Tinh bà bà đã dựa vào Cánh Chim Vàng này để điều khiển những oan hồn khác.

Thương Khâu đặt chén nước xuống. Bàn tay đeo găng da màu đen của anh ta gõ nhè nhẹ lên mặt bàn rồi nói: "Cánh Chim Vàng rốt cuộc là thứ gì, vẫn chưa có ai biết rõ. Bởi vì trong giới tu đạo, Cánh Chim Vàng là một thứ chỉ có thể tình cờ gặp được chứ không thể cố tìm mà thấy. Việc nó chứa đựng một nguồn linh lực khổng lồ là điều chắc chắn. Cũng có người nói Cánh Chim Vàng giống như một dạng hiệu ứng cánh bướm..."

Tạ Nhất lẩm bẩm: "Hiệu ứng cánh bướm?"

Thương Khâu nói: "Chỉ cần một điều kiện rất nhỏ là có thể gây ra những kết quả vô cùng to lớn. Đối với một người luyện phép mà nói, đây không khác gì một cái lò luyện có khả năng làm lớn mạnh sức mạnh."

Tạ Nhất nghe mà đầu óc cứ mơ hồ. Dù sao thì anh cũng không phải người trong giới tu đạo đó, chỉ nghe thấy có vẻ rất nghiêm trọng.

Thương Khâu dừng một chút rồi lại nói: "Cũng có người nói đây không phải là hiệu ứng cánh bướm, mà là Trang Chu mơ thấy bướm, là sự xen lẫn giữa thực và ảo. Hoặc cũng có thể bản thân Cánh Chim Vàng có thể lay động được cả không gian và thời gian... Có rất nhiều cách nói, đến nay vẫn chưa có lời kết cuối cùng."

Tạ Nhất nghe mà đầu càng thêm ong ong, anh nói: "Vậy... ngày mai tôi vẫn phải đến nhà họ Trình một chuyến. Đến lúc đó anh cũng đi cùng tôi nhé, để xem Cánh Chim Vàng đó rốt cuộc có phải là thật không."

Thương Khâu gật đầu. Tạ Nhất nói: "Vậy... vậy bây giờ phải làm sao?"

Thương Khâu liếc nhìn anh một cái rồi rất tự nhiên đứng dậy đi về phía giường, giọng điềm nhiên nói: "Đêm đã khuya rồi, đi ngủ thôi."

Tạ Nhất: "..." Người trong mộng vẫn bình tĩnh như mọi khi...

Sáng sớm ngày mai, Tạ Nhất định bụng sẽ dẫn Thương Khâu đến nhà họ Trình. Dù sao thì chuyện nhà họ Trình vẫn chưa giải quyết xong, còn phải để Trương Long và Triệu Hổ điều tra lai lịch của cậu bé xác khô kia nữa. Tóm lại ngày mai có rất nhiều việc. Hôm nay Tạ Nhất cũng đã mệt rồi. Anh ngả người xuống giường rồi nhanh chóng ngủ thϊếp đi.

Tạ Nhất nằm ở bên trong, Thương Khâu nằm ở bên ngoài. Chiếc giường cũng không nhỏ nên không hề cảm thấy chật chội. Hai người rất nhanh đều đã chìm vào giấc ngủ.

Tạ Nhất ngủ một cách mơ màng. Anh bỗng cảm thấy l*иg ngực mình hơi nặng, đè đến mức không thở nổi. Cảm giác ngột ngạt đó nhanh chóng đẩy anh vào một cơn mơ dữ. Anh đang lang thang ở một nơi vừa tối đen như mực lại vừa mông lung, vô tận, dường như không bao giờ có thể đi ra được.

Anh cứ lang thang như vậy. Bỗng dưng trước mắt anh xuất hiện một đốm sáng. Tạ Nhất vội vàng đi về phía ánh sáng đó. Rất nhanh sau, anh đã nhìn thấy nguồn gốc của ánh sáng ấy, đó là Thương Khâu!

Thương Khâu đang mặc một bộ đồ đen, nhưng trông có chút kỳ lạ. Tay anh ta cầm một cây cung dài màu đỏ rực như mặt trời, trên cung đã gác sẵn một mũi tên sáng trong như ánh trăng. Anh ta đang giương cung lắp tên.

Tạ Nhất còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe một tiếng "Keng". Mũi tên trong tay Thương Khâu đã rời khỏi dây cung, theo một lực đẩy cực lớn, lao thẳng về phía Tạ Nhất.

Tạ Nhất đưa tay che mắt mình lại. Anh chỉ cảm thấy mắt mình đau nhói. Cùng với lực đẩy khổng lồ, anh ngã ngửa ra sau nghe một tiếng "bịch". Một vệt sáng vàng lóe lên, một con quạ vàng óng đã rơi vào vực thẳm không đáy.

Tạ Nhất thở hổn hển. Anh cảm thấy mồ hôi mình vã ra như tắm. Cơn đau ở mắt rất thật. Anh rõ ràng biết mình đang mơ nhưng lại không tài nào tỉnh lại được.

Đúng lúc này, Tạ Nhất cảm thấy sức nặng đang đè lên người mình hơi nhúc nhích. Ngay sau đó, cảnh tượng trước mắt bỗng thay đổi. Mắt anh đã không còn đau nữa. Xung quanh là sương khói lượn lờ, giống như đang ở giữa cõi tiên vậy. Tạ Nhất có chút mơ màng. Bỗng dưng, có người từ phía sau đi tới, ôm chầm lấy Tạ Nhất.

Tạ Nhất kinh ngạc quay đầu lại. Nhưng môi của người kia đã áp vào cổ Tạ Nhất, nhẹ nhàng mơn trớn, khiến Tạ Nhất bất giác run lên mấy cái, suýt chút nữa thì chân mềm nhũn mà quỳ xuống đất.

Người phía sau đưa tay đỡ lấy anh. Nụ hôn từ cổ di chuyển lên cằm. Ngay lúc sắp hôn lên môi, Tạ Nhất mới nhìn rõ được dung mạo của người đó.

"Thương Khâu?"

Tạ Nhất cảm thấy mình là một thằng con trai thẳng tắp. Thế nhưng đối diện với nụ hôn dịu dàng của Thương Khâu, anh lại có cảm giác như đang lún vào đầm lầy, không cách nào tự thoát ra được.

Tạ Nhất đang suy nghĩ vẩn vơ thì trong đầu bỗng giật nảy một cái. Cả người anh run lên. Bởi vì Tạ Nhất chợt nhớ ra, không phải Thương Khâu đang đeo găng tay sao? Vậy cảm giác lành lạnh này là từ đâu ra?

"Hự!"

Tạ Nhất lập tức thoát ra khỏi cõi mộng. Anh mở mắt ra thì thấy trong bóng tối đen kịt, một con quỷ nhỏ đang nằm bò trên ngực anh, miệng toe toét cười với anh.

Con quỷ nhỏ đó không biết có phải đang làm vẻ dễ thương không, chỉ thấy nó gầy như que củi, dáng vẻ đáng sợ, hai mắt là hai cái hốc đen ngòm, cái miệng toe toét trông như miệng của thú hoang.

Tạ Nhất sợ quá hét lớn một tiếng. Con quỷ nhỏ dường như bị tiếng hét của Tạ Nhất làm cho giật nảy mình. Ngay sau đó, anh nghe một tiếng "RẦM". Dường như có ai đó đã đạp cửa xông vào. Con quỷ nhỏ kia phản ứng rất nhanh. Nó vừa kêu "oa oa" quái đản vừa lập tức bò khỏi ngực Tạ Nhất rồi biến mất trong nháy mắt.

"Tạ Nhất!"

Có người gọi tên Tạ Nhất rồi vội vàng xông vào từ bên ngoài. Tạ Nhất vừa mới hoàn hồn, anh ngẩng đầu lên nhìn thì thấy đó lại là Thương Khâu!

Bây giờ vẫn còn là lúc đêm hôm khuya khoắt. Tạ Nhất mới ngủ được một lát thì đã bị bóng đè. Lại còn là một con quỷ nhỏ nữa chứ. Chuyện xảy ra ngay trong lúc Thương Khâu đứng dậy đi vệ sinh.

Thương Khâu mới ra ngoài chưa được bao lâu. Anh ta đi lại rất nhẹ nhàng, cũng không làm Tạ Nhất thức giấc. Nào ngờ anh ta vừa đi khỏi thì đã có một con quỷ nhỏ bò vào. Nó đè lên ngực Tạ Nhất, khiến cho anh còn gặp phải hai "cơn mơ dữ"!

Lúc Thương Khâu quay về thì nghe thấy tiếng hét lớn của Tạ Nhất nên đã vội vàng xông vào. Con quỷ nhỏ kia chạy rất nhanh, biến mất trong nháy mắt. Thương Khâu bước một bước dài tới, đỡ lấy Tạ Nhất rồi hỏi: "Sao rồi? Có sao không?"

Tạ Nhất thở hổn hển mấy hơi rồi nói: "Tôi sống từng này tuổi rồi mới bị bóng đè lần đầu tiên. Sao lại là một con quỷ nhỏ đến vậy chứ! Ít ra cũng phải là một người đẹp chứ."

Thương Khâu nghe anh nói vậy thì thở phào một hơi. Anh ta lắc đầu tỏ vẻ hết cách. Xem ra Tạ Nhất không có chuyện gì rồi.

Thương Khâu kiểm tra một lượt trong phòng. Tạ Nhất từ trên giường bò dậy, ngồi xuống bên bàn, tự rót cho mình một chén nước để lấy lại bình tĩnh. Anh vừa bưng lên uống một ngụm, liền "Phụt" một tiếng phun cả ra.

Thương Khâu vẫn đang kiểm tra trong phòng. Anh nghe thấy tiếng Tạ Nhất phun nước thì vội vàng quay đầu lại nhìn. Anh liền thấy thứ Tạ Nhất phun ra từ miệng toàn là máu, văng đầy cả mặt bàn.

Tạ Nhất cũng sợ đến mức trợn tròn hai mắt. Anh vội vàng lau miệng, hai tay dính đầy máu. Thương Khâu nhanh chóng xông tới, liếc nhìn chén nước của Tạ Nhất rồi "cạch" một tiếng mở nắp ấm trà ra.

Máu!

Trong ấm trà toàn là máu!

Tạ Nhất hít vào một hơi lạnh, "Hự". Anh nói: "Không... không thể nào, trước khi ngủ không phải anh còn uống trà trong ấm này sao? Sao lại biến thành máu rồi?"

Tạ Nhất vừa nói vừa nhổ nước bọt mấy cái. Anh cảm thấy bây giờ cả người mình toàn máu, giống như chỗ vừa xảy ra án mạng vậy.

Thương Khâu nhìn ấm trà xong liền điềm nhiên nói: "Không sao đâu, chỉ là trò che mắt của con quỷ nhỏ đó thôi."

Anh ta nói xong, dường như để an ủi Tạ Nhất, liền nói thêm: "Chỉ là trò tinh nghịch thôi mà."

Tạ Nhất lập tức nói: "Cái gì? Trò tinh nghịch? Nó là đứa trẻ hư đấy à?"

Thương Khâu kéo cái túi của mình lại, lôi từ bên trong ra một lá bùa vàng rồi dán lên ấm trà. Rất nhanh, máu bên trong đã biến trở lại thành nước trà như ban đầu. Anh ta nói: "Uống được rồi đấy."

Tạ Nhất gượng cười một tiếng, lắc đầu nói: "Tôi... tôi bỗng dưng không thấy khát lắm nữa."

Thương Khâu nói: "Trước đây tôi đã nói rồi, cơ địa của anh rất đặc biệt, mùi vị cũng không tệ. Xem ra quỷ nhỏ cũng thích chơi với anh."

Tạ Nhất: "..." Chú đây đã qua cái tuổi ham chơi rồi.

Thương Khâu thì vẫn rất bình tĩnh, anh ta nói: "Ngủ tiếp đi, một lát nữa là trời sáng rồi."

Tạ Nhất uể oải xoa xoa trán mình rồi vội vàng nằm xuống ngủ tiếp. Giấc ngủ này không được yên ổn. Anh cảm giác như mình mới nằm xuống chưa được hai phút thì bỗng có người gõ cửa như thể đòi mạng.

"Rầm rầm rầm!"

"Anh Tạ! Anh Tạ!"

"Rầm rầm rầm!"

"Anh Tạ, anh Thương, đừng ngủ nữa! Mau dậy đi, nhà họ Trình lại xảy ra chuyện rồi!"

Tạ Nhất lê người dậy với đôi mắt thâm quầng. Anh vội khoác một cái áo rồi ra mở cửa. Giọng oang oang của Trương Long vẫn đang la hét, tay thì vẫn đập cửa, suýt nữa thì đập vào ngực Tạ Nhất. Thấy Tạ Nhất đi ra, anh ta liền lo lắng nói: "Anh Tạ! Mau đi mau đi! Nhà họ Trình lại xảy ra chuyện rồi, nghe nói tối hôm qua có ma!"

Tạ Nhất ngạc nhiên hỏi: "Có ma?"

Trương Long nói: "Đúng vậy, có ma!"

Giọng của Trương Long quá lớn, mọi người lại đều ở chung một sân nên những người khác cũng bị đánh thức. Thương Khâu vừa chỉnh lại quần áo vừa bước ra khỏi nhà rồi hỏi: "Có ma thế nào?"

Triệu Hổ nói: "Nghe nói tối hôm qua, cái giếng nhà họ Trình bỗng dưng phát ra tiếng ùng ục ùng ục. Gia nhân liền chạy qua xem, kết quả thấy một cậu bé từ miệng giếng bò ra, chính là cậu chủ bị mất tích của nhà họ!"

Vào ngày cậu chủ nhỏ mất tích, đã có người nghe thấy tiếng khóc từ trong miệng giếng vọng ra. Chuyện này đã báo quan rồi, tìm khắp nơi cũng không thấy. Điều đáng sợ là, cậu chủ nhỏ bỗng dưng lại từ miệng giếng bò ra. Không chỉ vậy, mặt cậu chủ nhỏ đầy máu. Nước máu trong miệng giếng như suối phun trào ra, văng tung tóe khắp nơi...

Tạ Nhất hỏi: "Ma quái đến thế à?"

Trương Long nói: "Còn có chuyện ma quái hơn nữa. Tên gia nhân đó sợ quá chạy mất. Sau đó mọi người lấy hết can đảm ra xem thì miệng giếng hoàn toàn không có cậu chủ nhỏ nào cả, chỉ còn lại nước máu thôi. Giữa vũng máu, còn có dấu chân của trẻ con. Dấu chân in khắp nhà họ Trình, đây không phải là có ma thì là gì? Nhà họ Trình bây giờ đang có nhiều lời ra tiếng vào lắm. Bà cả nhà họ Trình cũng đã ngã bệnh rồi. Nghe nói ông Trình một mặt thì báo quan, một mặt thì đi tìm người trừ tà."

Tạ Nhất nghe mà có chút mơ hồ. Nhưng nhắc đến chuyện này, anh lại chẳng hiểu vì sao mà nghĩ đến trò tinh nghịch mình gặp phải tối qua. Anh mơ màng nói: "Máu?"

Nào ngờ anh vừa nói vậy, Thương Khâu liền quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt Tạ Nhất, chỉ nói một chữ: "Máu."

Giọng của Thương Khâu rất điềm nhiên, không phải là giọng điệu thắc mắc như của Tạ Nhất. Giọng anh ta mang một sự chắc chắn trầm lắng: "Có lẽ không phải là ngẫu nhiên đâu."

Mọi người thấy lạ, nhìn Tạ Nhất và Thương Khâu trông có vẻ đang suy nghĩ điều gì đó, nhưng họ lại chẳng nghĩ ra được gì.

Triển Chiêu hỏi: "Tạ hộ vệ, máu... có nghĩa là gì?"

Bạch Ngọc Đường vẫn còn đang ngáp. Tối qua anh ta và Triển Chiêu đấu võ, hay nói đúng hơn là vờn mèo, đến gần sáng mới đi ngủ. Bây giờ đang say giấc thì bị đánh thức. Anh ta phủi phủi áo bào của mình rồi nói: "Đúng vậy, anh Tạ anh Thương, máu rốt cuộc có ý gì? Hai người đừng có tâm hữu linh tê với nhau nữa."

Cụm từ "tâm hữu linh tê" này, ở thời nay đã biến đổi thành ý nghĩa không cần nói nhiều cũng hiểu ý nhau. Thế nhưng ở đời Tống, ý nghĩa của nó rõ ràng là chỉ hai người yêu nhau lòng chung một lòng...

Tạ Nhất: "..."