Trương Long chép miệng một tiếng rồi nói: "Em chẳng tin vào mấy chuyện tà ma này! Anh Tạ, anh có tin không?"
Tạ Nhất gượng cười mấy tiếng. Vốn dĩ anh cũng chẳng tin đâu. Nhưng nếu không tin, vậy làm sao mà chính anh lại đến được chốn này? Thương Khâu đang ở nơi nào? Lúc này, Tạ Nhất đang rất nóng lòng muốn gặp được Thương Khâu.
Ba người họ đi rất nhanh về phía nhà họ Trình ở mé tây thành. Đó là một gia đình giàu có. Vào thời nhà Tống vốn đã giàu đến chảy mỡ, những kẻ lắm của nhiều tiền như thế này lại càng giàu nứt đố đổ vách.
Vừa bước vào cửa, họ đã nghe thấy tiếng một người phụ nữ khóc lóc. Tiếng khóc kêu gào: "Con trai của tôi... Con trai của tôi, con ơi... Hu hu hu, con đang ở đâu..."
Họ trông thấy một người đàn bà trẻ đẹp đang ngồi bệt dưới đất trong vườn hoa. Đầu tóc người đàn bà ấy rũ rượi, vẻ mặt chán chường chẳng muốn sống nữa. Chắc hẳn đây là bà cả nhà họ Trình bị mất con trai.
Phải công nhận một điều, bà Trình này tuy tóc tai bù xù, mặt mày hốc hác nhưng trông chỉ chừng hai mươi tuổi, thậm chí còn chưa tới. Bà ấy có một vẻ đẹp như hoa như ngọc, ưa nhìn vô cùng.
Mấy đứa con hầu đang lựa lời khuyên nhủ bà Trình. Đúng lúc này, một người đàn bà mình mặc gấm vóc lụa là đi ngang qua, cũng có mấy đứa hầu đi theo. Người đàn bà này còn ít tuổi, chắc chắn chưa đến hai mươi, nhưng nét mặt lại có phần đay nghiến, miệng lưỡi cũng thật cay nghiệt.
Người đàn bà ấy cười mà nói rằng: "Ối dào, đang hát tuồng gì đấy? Hát cho ai xem thế? Đừng có suốt ngày khóc lóc sướt mướt nữa, biết đâu chính tay chị đã bóp chết cậu ấm rồi định đổ vạ cho tôi thì sao!"
Đến cả đứa hầu gái đi sau lưng người đàn bà ấy cũng thấy chướng tai, nó vội vàng ngăn chủ lại: "Bà hai, bà hai đừng nói nữa, chúng ta về buồng thôi ạ."
"Phì! Cái con hầu chết tiệt này, sao mày lại bênh người ngoài?"
Bà hai nói xong liền giơ tay định đánh con hầu của mình. Bà cả đã khóc đến mức hai mắt sưng húp lên, bà lấy tay che miệng nức nở nói: "Em gái à, sao lời lẽ của em lại độc ác đến thế? Con trai của chị đã mất rồi, bây giờ em lại còn buông lời miệt thị chị. Thử hỏi cha mẹ dưới gầm trời này, có ai lại nỡ lòng hại chính con ruột của mình chứ? Hơn nữa... hơn nữa con trai chị còn là giọt máu duy nhất của nhà họ Trình..."
Bà hai vừa nghe thấy hai chữ "duy nhất" liền tức đến đỏ ngầu hai mắt. Bà ta chỉ tay vào mặt bà cả rồi làm mình làm mẩy la lối: "Đắc ý cái gì? Sớm muộn gì tôi cũng sẽ sinh cho ông chủ một đứa con trai!"
Bà ta nói xong, liền hất tay áo bỏ đi.
Tạ Nhất vừa vào cửa còn chưa kịp mở lời đã được xem một màn kịch về chuyện trong nhà.
Bà Trình vẫn cứ khóc. Tạ Nhất vốn định bụng lại gần an ủi vài câu cho phải phép. Nhưng bà Trình dường như cũng là người biết điều. Bà vội bảo con hầu búi lại tóc cho mình rồi cài vội một chiếc trâm vàng lên. Ngay khoảnh khắc ấy, bà Trình với mái tóc được búi gọn gàng trông càng đẹp tựa như người trong tranh bước ra.
Tạ Nhất lập tức nhìn đến ngây người. Trương Long và Triệu Hổ đứng bên cạnh vội "hèm hắng" mấy tiếng thật to. Ánh mắt của Tạ Nhất cứ nhìn thẳng một cách đầy thất lễ.
Thế nhưng, thứ mà Tạ Nhất nhìn không phải là bà Trình đẹp như hoa, mà là cây trâm bà ấy vừa cài lên đầu. Đó là một cây... trâm cài tóc hình cánh chim bằng vàng. Đây chẳng phải là Cánh Chim Vàng kia sao, vậy mà lại được bà Trình dùng làm trâm cài tóc!
Lúc Tạ Nhất rơi từ ban công xuống, trong tay anh đang nắm chặt Cánh Chim Vàng. Anh bỗng dưng bị ném từ ban công nhà mình đến thời kỳ thịnh vượng của nhà Tống. Tạ Nhất không thể nghĩ ra được lý do nào khác. Chắc chắn là do Cánh Chim Vàng bày trò. Tạ Nhất muốn trở về nhà, việc này tuyệt đối không thể tách rời khỏi Cánh Chim Vàng được. Vì thế, anh mới nhìn đến sững sờ như vậy.
Bà Trình rõ ràng cũng đã hiểu lầm điều gì đó. Bà ngại ngùng né tránh một chút rồi vội vàng đi vào nhà trong. Ngay sau đó, ông Trình bước ra.
Trương Long và Triệu Hổ trước đây đều đã gặp ông Trình nên họ chẳng hề ngạc nhiên. Tạ Nhất vừa nhìn thấy liền trợn tròn hai mắt. Ông Trình này... có hơi nhiều tuổi rồi.
Tuy thời nhà Tống chuộng mốt chồng già vợ trẻ, nhưng ông Trình này e rằng cũng phải sáu mươi tuổi rồi chứ? Bà Trình thì trông chưa đến hai mươi, còn bà vợ bé kia thì chắc chắn chưa được hai mươi tuổi. Thảo nào trong nhà không có con nối dõi. Bà Trình có thể sinh được một mụn con cũng kể là không dễ dàng gì. Đứa bé này mà mất đi, e rằng nhà họ Trình sẽ không có người nối dõi...
Ông Trình trông cũng tiều tụy lắm. Sau khi bị Tạ Nhất gạn hỏi mấy câu, ông Trình nói: "Chúng tôi hoàn toàn không nghe thấy tiếng động gì cả! Dạo này không được yên ổn, đám gia nhân trong nhà đêm nào cũng thức canh, đến con ruồi cũng không bay lọt vào được. Nhưng con trai tôi vẫn mất tích! Thằng bé không cánh mà bay! Chẳng một ai hay biết! Đúng rồi..."
Vẻ mặt ông Trình bỗng lộ ra nét hoảng hốt, ông run rẩy nói: "Đúng rồi... Ngay tối hôm qua, vào lúc đêm hôm khuya khoắt, tôi nghe thấy tiếng mõ. Tiếng mõ gõ ba tiếng, người cầm canh còn hô lớn Giờ Tý canh ba, bình yên vô sự... Đợi tiếng mõ đi xa rồi, tôi liền nghe thấy... nghe thấy... nghe thấy tiếng khóc, là tiếng trẻ con khóc! Chắc chắn không phải tiếng con trai tôi. Tiếng khóc ấy còn vọng lại nữa. Tôi sợ quá không dám dậy. Sáng nay tôi hỏi đám gia nhân, bọn chúng nói là từ cái giếng trong nhà. Đúng vào lúc canh ba đêm qua, người cầm canh vừa đi khỏi không lâu thì cái giếng bỗng dưng phát ra tiếng khóc. Rất nhiều gia nhân đều nghe thấy! Lại là tiếng khóc này, có ma! Có ma! Lại là tiếng khóc này, rồi con trai tôi biến mất. Việc... việc này phải làm sao đây! Các vị quan lớn ơi, xin hãy cứu lấy con trai tôi!"
Ông Trình chắc hẳn yêu thương đứa con trai muộn màng của mình lắm. Ông vội vàng định quỳ xuống trước mặt Tạ Nhất. Tạ Nhất vội đỡ lấy, dẫu sao anh cũng là người của một nghìn năm sau, nếu để người xưa quỳ lạy mình thì đúng là tổn thọ. Trước kia Tạ Nhất không tin, nhưng bây giờ anh không thể không tin.
Tạ Nhất nhận lời rồi dẫn Trương Long và Triệu Hổ đi hỏi chuyện những người trong nhà họ Trình. Anh không bỏ sót một ai. Nhiều đứa hầu gái đã lén nói với Tạ Nhất rằng có lẽ là do bà hai làm. Không chỉ hầu gái của bà cả nói vậy, mà ngay cả hầu gái của ông chủ và của chính bà hai cũng nói thế.
Tạ Nhất thấy vô cùng lạ lùng. Lời của những đứa hầu gái ấy lại giống nhau một cách lạ thường. Chúng nói rằng bà hai chỉ là vợ bé, thân phận vốn thấp kém, lại ghen ghét với bà cả. Hơn nữa, bà cả lại có vẻ đẹp trời cho. Tuy bà đã ngoài bốn mươi tuổi nhưng vẫn ăn đứt bà hai chưa tròn hai mươi. Bây giờ bà cả lại sinh được con trai cho ông chủ, ông chủ đương nhiên sẽ cưng chiều bà cả, bà hai xem như hết đường rồi, vân vân.
Tạ Nhất nghe xong liền có chút ngẩn cả người, anh hỏi: "Chờ một chút... Bà cả của các cô, đã bốn mươi mấy tuổi rồi ư?"
Mấy đứa hầu gái gật đầu một cách rất bình thường rồi cười nói: "Vâng ạ, quan lớn không nghe nhầm đâu ạ. Ngài thử nghĩ mà xem, bà cả vốn đã đẹp sẵn, lại được ông chủ thương yêu. Nếu không phải vì nhiều năm không có con thì ông chủ cũng chẳng cưới vợ bé. Bây giờ vợ bé về nhà rồi mà vẫn không có con nối dõi, ngược lại bà cả lại sinh được một cậu con trai. Bà hai làm sao mà không căm ghét bà cả cho được. Lần trước ông chủ còn bắt gặp bà hai lén đâm hình nhân để nguyền rủa bà cả nữa đấy, thật là độc ác!"
Bà cả tính tình rất tốt, đám hầu gái ai cũng bênh vực bà. Còn bà hai này đúng là một vai nữ phụ có bụng dạ xấu xa độc ác, đúng là bị người đời ghẻ lạnh.
Tạ Nhất cùng Trương Long và Triệu Hổ bận rộn từ sáng cho đến tối mịt. Họ đã hỏi tất cả mọi người. Ngoài bà hai ra thì chẳng còn ai đáng ngờ nữa. Tất cả mọi người đều đồng lòng cho rằng chính bà hai vì ôm lòng oán hận nên đã ra tay gϊếŧ cậu ấm.
Bởi vì hôm nay không có kết quả gì, mọi người liền rời khỏi nhà họ Trình. Triệu Long nói: "Anh Tạ, giờ phải làm sao đây, hỏi chuyện mà đầu em to ra luôn rồi."
Tạ Nhất xoa cằm. Anh nhất định phải làm cho ra nhẽ chuyện này. Dù sao thì Cánh Chim Vàng kia vẫn còn đang cài trên đầu bà cả. Dù có muốn về nhà, anh cũng phải tìm cách gần gũi hơn với nhà họ Trình mới được.
Tạ Nhất nghĩ một lúc rồi nói: "Đầu tiên là cái giếng cạn nơi nghe thấy tiếng khóc, hai cậu có biết chỗ đó không?"
Triệu Hổ đáp: "Biết ạ! Ở phủ Khai Phong này, huyện mười sáu, không có nơi nào em không biết cả... Anh Tạ, anh định làm gì vậy?"
Tạ Nhất cười một tiếng rồi nói: "Dẫn đường đi, chúng ta đến xem cái giếng cạn đó."
Trương Long ngạc nhiên nói: "Anh Tạ! Đi bây giờ ư? Trời tối rồi!"
Tạ Nhất nói: "Không phải giờ Tý mới có tiếng khóc sao? Bây giờ đi tôi còn thấy là sớm đấy, đi mau lên."
Trương Long và Triệu Hổ không còn cách nào khác, đành phải dẫn Tạ Nhất đi. Dù sao cũng là ba người đàn ông sức vóc đầy mình, ngày ngày lại đυ.ng đến đao kiếm máu me, lẽ nào lại sợ tiếng trẻ con khóc?
Chỉ có điều là cả Trương Long và Triệu Hổ đều đã nghĩ sai bét. Người anh Tạ của bọn họ, hơi dương chẳng có bao nhiêu, mà nhiều nhất lại là hơi âm...
Ba người họ đi đến vùng ven thành. Nơi này nằm chéo hẳn một góc so với mé tây thành. Lúc họ đến nơi thì trời chưa tới giờ Tý, chỉ vừa qua canh một, tức là vào khoảng giữa bảy giờ và chín giờ tối. Bầu trời lúc này đã tối đen như mực.
Tạ Nhất thò đầu nhìn xuống cái giếng cạn. Bên trong tối om, im phăng phắc, chẳng có gì hết, chỉ là không thể nhìn thấy đáy. Đây là một cái giếng đất, miệng giếng cũng không nhỏ, rộng chừng bốn mươi lăm phân. Cái giếng đã cạn khô. Bên cạnh đó, một sợi dây thừng và một cái gàu nằm xiêu vẹo. Chúng đã có phần mốc meo mục nát, toát lên một vẻ tàn tạ khó tả.
Tạ Nhất ngồi xổm xuống, anh cầm sợi dây thừng dưới đất lên xem xét. Trương Long trợn to hai mắt hỏi: "Anh Tạ, anh định làm gì vậy?"
Tạ Nhất nhướn mày nhưng không nói gì. Triệu Hổ lại đột nhiên lên tiếng: "Hai người nghe kìa..."
Tạ Nhất và Trương Long vội vàng nín thở. Họ cứ ngỡ là tiếng khóc, nhưng nghe một lúc lâu cũng chẳng có tiếng khóc nào cả. Thay vào đó, họ nghe thấy những tiếng "xào xạc...". Ngay sau đó, bụi cỏ bên cạnh phát ra một tiếng "vυ"t". Dường như có thứ gì đó từ bên trong lao vụt ra, là một bóng đen!
"Soạt..."
Trương Long và Triệu Hổ lập tức vào thế phòng bị. Họ rút phắt thanh đao bên hông ra. Chỉ có điều, Tạ Nhất đã nhanh chóng nhìn rõ người vừa đến. Người đó mặc một bộ đồ màu đen, vai đeo một chiếc túi thể thao cũng màu đen, tay còn cầm một chiếc điện thoại màu đen có dán hình một chú mèo con. Gương mặt người đó không có nét gì đặc biệt.
"Thương Khâu?"
Tạ Nhất nhìn thấy người đàn ông áo đen thì mừng đến nỗi đầu óc như trống rỗng. Anh vội vàng chạy tới và nói: "Thương Khâu! Sao anh cũng đến đây?"
Đúng là Thương Khâu rồi. Trông anh ta chẳng có gì thay đổi, vẫn mái tóc cắt ngắn. Không chỉ vậy, anh ta còn mang theo rất nhiều đồ đạc. Cái túi đeo vai trông nặng trịch. Tuy mặt không có vẻ gì, nhưng ngay lúc nhìn thấy Tạ Nhất, anh ta dường như đã thở phào một hơi rồi nói khẽ: "Đến tìm anh."
Chẳng hiểu tại sao, Tạ Nhất vừa nghe câu nói này liền cảm thấy yên lòng vô cùng.
Trương Long và Triệu Hổ tò mò soi xét Thương Khâu. Đầu tóc anh ta "như con nhím", lại mặc bộ đồ đen bó sát người, trông không giống người đứng đắn cho lắm. Thế nhưng anh ta lại có dáng vẻ sáng sủa cao ráo. Họ không ngờ anh Tạ lại quen biết người này, làm họ giật cả mình.
Mọi người vừa định lên tiếng thì Thương Khâu bỗng chau mày. Anh ta đưa bàn tay đang đeo găng da màu đen lên miệng ra hiệu rồi nói: "Suỵt... im lặng."
Mọi người chợt nhớ ra bên cạnh vẫn còn một cái giếng cạn "có ma", bèn vội vàng ngậm miệng lại. Họ đưa mắt nhìn Thương Khâu như để hỏi. Thương Khâu nheo mắt lại rồi nói: "Nghe đi, tiếng khóc đấy."
Ai nấy vẫn không dám lên tiếng, nhưng cùng lúc đưa mắt nhìn về phía cái giếng cạn. Màn đêm đen kịt bao trùm lấy vùng ven thành. Trời không một gợn gió. Đêm hè oi ả trở nên ngột ngạt lạ thường, đè nặng lên l*иg ngực.
Hu... hu hu...
Hu hu hu...
Những tiếng động nhẹ bẫng, nghe như tiếng gió, thật sự đang từ từ vọng lên từ trong cái giếng cạn. Trong phút chốc, ai nấy đều có cảm giác sởn gai ốc.
Thương Khâu liếc nhìn cái giếng cạn, rồi lại nhìn Tạ Nhất và nói: "Hơi âm rất nặng, tôi xuống dưới xem sao."