Thương Khâu không để ý đến sự kinh ngạc của anh, đã đứng dậy. Tạ Nhất đành phải đứng dậy theo, đi vào bếp, trơ mắt nhìn Thương Khâu chuẩn bị rửa bát.
"Anh rửa bát không tháo găng tay à?" Tạ Nhất kinh ngạc hỏi.
Thương Khâu liếc anh một cái nhưng không nói gì, tiếp tục rửa bát. Tạ Nhất nhìn không nổi nữa, vội vàng giành lấy cái bát: "Đây đâu phải rửa bát, đây là đập bát thì có? Để tôi, để tôi."
Anh lại đẩy Thương Khâu sang một bên, rồi tự mình đứng trước bồn rửa. Một cái bát và một cái nồi, Tạ Nhất vốn là chủ quán ăn nhỏ, rửa bát là nghề của anh, vừa nhanh lại vừa sạch.
Thương Khâu đứng bên cạnh nhìn anh rửa xong, nói: "Đi."
Ngắn gọn súc tích. Tạ Nhất vội cất bát đĩa, rồi đi theo Thương Khâu. Anh không biết đi đâu, chỉ nhìn ánh mắt cao thâm khó dò của anh ta, thầm nghĩ, có lẽ Thương Khâu lại sắp cho mình một "bất ngờ" nào đó, dù sao tối nay đã có quá nhiều bất ngờ rồi.
Quả nhiên, Thương Khâu đã cho anh một bất ngờ. Bất ngờ này tên là... đi tắm.
Thương Khâu dẫn Tạ Nhất vào phòng tắm. Nhà anh ta phòng tắm và nhà vệ sinh tách riêng, phòng tắm cực kỳ sang chảnh, diện tích còn lớn hơn cả phòng khách nhà Tạ Nhất. Tóm lại một câu, Thương Khâu muốn tắm, Tạ Nhất căn bản không thể kéo giãn sợi dây đỏ ra để đứng ngoài cửa chờ, nhiều nhất cũng chỉ có thể đứng cách một đoạn, vẫn ở trong phòng tắm.
Tạ Nhất ngẩn người: "Tắm... tắm á?"
Thương Khâu nhìn anh với vẻ mặt kỳ lạ: "Chẳng lẽ anh không tắm?"
Tạ Nhất: "..." Trước khi ngủ, Tạ Nhất đúng là có tắm. Dĩ nhiên, anh nghĩ mình là một thằng đàn ông, thỉnh thoảng lười biếng một chút rồi ngủ luôn cũng là chuyện có thể.
Nhưng... hai thằng đàn ông tắm chung, thì thật là...
Tạ Nhất ngượng ngùng nhìn Thương Khâu, nhưng động tác của anh ta lại rất tự nhiên, đã bắt đầu cởi bộ đồ đen của mình ra. Tạ Nhất vội quay đầu đi, nhưng lại có chút tò mò. Dù sao thân hình Thương Khâu cao ráo, dưới lớp áo đen lờ mờ toàn là cơ bắp. Nói thật, Tạ Nhất sống từng này tuổi, cả đời chưa từng thấy người đàn ông nào có thân hình đẹp như vậy. Tuy cùng là đàn ông, nhưng anh vẫn rất tò mò, không biết cái gã mặt lạnh này, thân hình đẹp đến mức nào?
Tạ Nhất nghe tiếng sột soạt, lén quay đầu nhìn trộm một cái. Dưới ánh đèn vàng ấm áp của phòng tắm, cả người Thương Khâu như được phủ một lớp hiệu ứng ánh sáng dịu nhẹ, không còn vẻ lạnh lùng như vậy nữa. Thân hình quả nhiên cao ráo, nhưng không phải kiểu thư sinh yếu đuối, mà toàn thân là cơ bắp, những đường nét mạnh mẽ, hoang dã, đẹp đến mức người thần đều phải phẫn nộ.
Tạ Nhất mở to mắt, bất giác liếc xuống dưới, kết quả lại bị ánh mắt của Thương Khâu bắt gặp. Tạ Nhất vội quay đầu lại, giả vờ như không thấy gì, nhưng da đầu có chút tê dại. Anh cũng cúi đầu nhìn mình một cái, lập tức mặt mày méo xệch, thầm nghĩ thân hình đã "nghịch thiên" như vậy, chỗ đó cũng "nghịch thiên" nốt? Sao mà lớn thế được? Từ nhỏ đã ăn hormone à?!
Thương Khâu chuẩn bị tắm, hai người bị dây đỏ buộc vào nhau, Tạ Nhất cũng không chạy được, còn bị kéo giật liên tục, đành nói: "Anh nhẹ tay chút!"
Thương Khâu gật đầu một cách không mấy thành ý, nhưng vẫn kéo anh giật giật. Tạ Nhất kỳ quái nhìn anh ta: "Anh tắm cũng không tháo găng tay à?"
Đúng là không tháo. Toàn thân không một mảnh vải, chỉ có đôi găng tay da màu đen đó, tạo cho người ta một cảm giác vừa biếи ŧɦái, vừa cấm dục, vừa ma mị, lại vừa tràn đầy hormone. Cổ họng Tạ Nhất có chút ngứa, vội ho khan mấy tiếng.
Thương Khâu tắm xong, đến lượt Tạ Nhất. Tạ Nhất nhìn ra rồi, Thương Khâu có chút bệnh sạch sẽ, tóm lại là rất nghiêm túc, mình mà không nghiêm túc một chút, có thể sẽ bị coi thường. Anh đợi anh ta tắm xong, tuy chỗ rất rộng nhưng không thể hai thằng đàn ông tắm chung, lại chẳng phải sinh viên trẻ người non dạ. Đợi Thương Khâu bước tới, anh vội vàng lao vào trong.
Khác hẳn với lúc nãy, Thương Khâu khoác một chiếc áo choàng tắm, cũng không lau người kỹ lắm, rồi khoanh tay, dựa vào tường, ánh mắt "âm trầm" nhìn chằm chằm vào anh. Da đầu Tạ Nhất tê dại, ánh mắt của Thương Khâu cứ như đang đi chợ chọn thịt lợn, nhìn anh từng tấc một, sợ mua phải thịt lợn bơm nước.
Tạ Nhất rất muốn nói với Thương Khâu một câu, anh giai đừng nhìn nữa, thật sự không to bằng của anh đâu...
Hai người cuối cùng cũng tắm xong, Tạ Nhất mang theo áp lực tâm lý cực lớn, vội vàng đi ngủ. Thời gian đã không còn sớm, các hộ dân khác đều đã tắt đèn. Hai người bước vào phòng ngủ, cũng rộng đến mức khó tin. Thương Khâu ngồi xuống mép giường, Tạ Nhất thì đứng lúng túng bên cạnh.
Anh nghe Thương Khâu nhàn nhạt nói: "Lên giường, nằm sấp xuống."
Tạ Nhất ngẩn người một giây, không kịp phản ứng, sau đó mới "Hả?" một tiếng: "Lên lên lên..."
Thương Khâu nghe anh đột nhiên nói lắp, ngẩng đầu lên, kỳ quái nhìn anh: "Trên người anh bị mảnh kính cắt phải đúng không, nằm sấp xuống, tôi bôi thuốc cho."
Tạ Nhất lúc này mới nhớ ra, đèn và gương trong nhà anh đều nổ tung, lúc đó anh đang tắm, bị mảnh kính văng vào người. Tuy không có vết thương lớn, nhưng vết thương nhỏ thì vẫn có. Anh thở phào nhẹ nhõm, vỗ ngực: "Không sao không sao, chỉ là vết thương nhỏ thôi."
Anh vừa nói xong, lại cảm thấy bị Thương Khâu nắm lấy, kéo mạnh qua. Tạ Nhất "Á" một tiếng, ngã sấp trên giường. Thương Khâu quả là người của hành động, trực tiếp ra tay định kéo quần anh.
Tạ Nhất vội vàng đầu hàng: "Tôi tự làm, tôi tự làm!"
Tạ Nhất nằm sấp, không nhìn thấy mặt Thương Khâu, nhưng lại nghe thấy một tiếng cười lạnh khẽ. Chắc chắn là cái gã mặt lạnh ngầm kia đang cười nhạo anh. Anh ta nói: "Nhanh lên."
Tạ Nhất thầm nghĩ, giục cái gì mà giục, cởϊ qυầи trước mặt đàn ông, cũng phải có chút chuẩn bị tâm lý chứ.
Thương Khâu lấy hộp y tế tới, đồ đạc rất đầy đủ. Xem ra anh ta là người có kinh nghiệm, xử lý vết thương rất nhanh gọn. Sau khi bôi thuốc cho Tạ Nhất, anh ta nói: "Xong rồi."
Thương Khâu nói xong, còn kéo Tạ Nhất đi rửa tay, rửa tay mình sạch sẽ từ trong ra ngoài, khiến mí mắt Tạ Nhất giật liên hồi.
Hai người bận rộn một hồi, lúc này mới thực sự đi ngủ. Tạ Nhất vốn định ngủ dưới đất, trải tạm một tấm đệm. Mặc dù giường đủ lớn, nhưng hai người đàn ông ngủ chung có chút kỳ quặc, hơn nữa Tạ Nhất không thích có người bên cạnh khi ngủ. Thương Khâu cũng hiểu, vì anh ta cũng không thích điều đó. Anh ta là người độc thân, lại mang một vẻ bí ẩn, trông rất lạnh lùng, khó gần.
Thương Khâu đồng ý cho Tạ Nhất ngủ dưới đất. Vừa hay đang là mùa hè, dưới đất cũng mát mẻ. Chỉ có điều, lúc này sợi dây đỏ lại có vẻ không đủ dài. Giường là giường đôi cỡ lớn, Thương Khâu chỉ cần trở mình một cái, Tạ Nhất ở dưới đất lập tức "Ái da" một tiếng, bị kéo giật dậy. Cứ lặp đi lặp lại như vậy ba bốn lần, Tạ Nhất cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi, cuối cùng đành thương lượng với Thương Khâu, quyết định ngủ chung trên giường.
Thương Khâu không phản đối, chỉ nhàn nhạt nói: "Được thôi."
Tạ Nhất vội vàng ôm chăn của mình trèo lên, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Giữa hai người có một khoảng cách rất lớn, rất nhanh đã yên tĩnh trở lại. Tạ Nhất mơ màng chìm vào giấc ngủ, trong đầu vẫn còn suy nghĩ, Thương Khâu quả là một người kỳ lạ, ngay cả khi ngủ cũng không tháo găng tay ra sao?
Tạ Nhất mơ màng ngủ thϊếp đi. Vì quá mệt nên anh ngủ rất nhanh, nhưng lại không yên giấc. Có lẽ là do chuyện bị nữ quỷ truy đuổi lúc trước, Tạ Nhất đã gặp ác mộng...
Một nữ quỷ mặc váy đỏ, tay cầm sợi dây thòng lọng, truy đuổi gắt gao phía sau anh. Tạ Nhất điên cuồng chạy về phía trước, nhưng bốn bề chỉ là một màu đen kịt, vĩnh viễn không có điểm cuối, vĩnh viễn không thể thoát khỏi nữ quỷ đó.
Nữ quỷ há cái miệng to như hố đen, gào thét khản cổ: "Lừa tôi! Lừa tôi! Anh lừa tôi! Anh lừa tôi!"
Tạ Nhất bị cô ta đuổi đến kiệt sức, "Rầm!" một tiếng ngã sấp xuống đất, không thể bò dậy nổi. Nữ quỷ lao tới, giương đôi tay sắc nhọn ra, định dùng sợi dây thòng lọng siết cổ anh.
"Vυ"t!"
Ngay lúc đó, một bóng đen đột nhiên từ trong màn sương mù dày đặc bên cạnh lao ra.
"Thương Khâu!"
Tạ Nhất hét lên một tiếng. Anh không nhìn rõ người đó, nhưng trong lòng anh biết chắc chắn đó là Thương Khâu. Thương Khâu từ trong bóng tối lao ra, trong tay không phải là sợi dây đỏ bọc vàng, mà là một cây cung dài, đỏ rực như lửa, giương một mũi tên dài trắng như ánh trăng.
Nữ quỷ thấy Thương Khâu, lập tức sợ hãi quay đầu bỏ chạy. Tạ Nhất thở phào nhẹ nhõm, vẫn còn nằm trên đất, vội vàng chuẩn bị bò dậy: "May quá, may quá."
Anh vừa nói, lại thấy ánh mắt Thương Khâu lạnh lùng, như thể không quen biết mình. Anh ta híp đôi mắt đen không thấy đáy, nhìn chằm chằm vào Tạ Nhất, rồi từ từ giơ cây cung đỏ lên, nhắm vào anh.
"Thương Khâu?"
"Thương Khâu!"
"Thương... Hự!"
Tạ Nhất hét lên một tiếng, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, thở hổn hển. Ngay khoảnh khắc mũi tên rời khỏi dây cung, Tạ Nhất không nhịn được mà hét lên. Anh thấy mũi tên trắng như ánh trăng đó, bắn thẳng vào mắt mình.
"Tạ Nhất?"
"Tạ Nhất?"
Tạ Nhất nghe thấy có người đang gọi mình, mơ hồ ngay bên tai. Anh hít một hơi lạnh, đột nhiên tỉnh giấc khỏi cơn ác mộng, mở bừng mắt, hai mắt trợn trừng, tràn ngập một nỗi sợ hãi không nói thành lời, vội đưa tay lên che mắt.
Mắt anh đau, rất đau. Rõ ràng chỉ là một giấc mơ, nhưng lại cảm thấy mắt đau như sắp chảy máu, như thể vừa bị trúng tên thật.
Tạ Nhất che mắt, mặt đầy mồ hôi lạnh. "Tạch!" một tiếng, đèn ngủ trong phòng được bật lên. Thương Khâu trở mình ngồi dậy, đỡ lấy cánh tay Tạ Nhất: "Tạ Nhất, sao vậy?"
Tạ Nhất lúc này mới nhìn rõ, người trước mắt là Thương Khâu, họ đang ở trong nhà anh ta, bên ngoài trời sắp sáng, một màu xám xịt, tạo cảm giác ngột ngạt khó tả...
Tạ Nhất thở hổn hển, cổ họng khô khốc nhìn Thương Khâu. Ánh mắt anh ta không lạnh lùng như trong mơ, mà có chút quan tâm nhìn anh, còn đưa tay lên, lau đi mồ hôi lạnh trên trán Tạ Nhất.
Tạ Nhất thở hổn hển một lúc lâu mới trấn tĩnh lại được. Anh lắc đầu, giọng khàn đặc: "Không... không có gì đâu, tôi gặp ác mộng."
Thương Khâu chau mày: "Thể chất của anh đặc biệt, có thể đã bị âm khí của nữ quỷ ảnh hưởng."
Sau cơn ác mộng, khi Tạ Nhất tỉnh dậy vào buổi sáng, một cơn ác mộng khác lại bắt đầu. Sợi dây đỏ trên tay họ vẫn chưa được tháo ra, và vị Giám đốc Hôn nhân không đáng tin cậy kia vẫn tắt máy.
Hôm nay Tạ Nhất không thể đến công ty được, dù sao bị buộc chung với một người đàn ông khác thì thật quá kỳ quặc, cho dù đối phương là một soái ca...
Tạ Nhất gọi điện cho đồng nghiệp là chị Trương, nhờ chị xin nghỉ giúp. Chị Trương nói: "Tiểu Tạ, hôm nay em cũng không đến à? Tiểu Châu hôm nay cũng không đi làm! Hôm nay có một dự án quan trọng! Giám đốc yêu cầu phải hoàn thành trong hai ngày này, một mình chị căn bản không làm nổi."
Tạ Nhất nghe mà đau đầu, đành phải đồng ý với chị Trương, anh sẽ qua công ty lấy tài liệu dự án về nhà làm. Nhưng để không gây chú ý, Tạ Nhất định đợi đến giờ nghỉ trưa, khi mọi người đều ra ngoài ăn cơm, mới lén lút dẫn Thương Khâu qua đó.
Buổi trưa, hai người xuất phát. Đồng nghiệp trong công ty đều đã đi ăn. Tạ Nhất dẫn Thương Khâu, lén lút như ăn trộm vào tòa nhà công ty, đi thang máy lên. Nhưng vì Thương Khâu quá đẹp trai, nên tỷ lệ người ngoái nhìn cực kỳ cao. Cũng may là vì anh ta quá đẹp trai, nên không ai để ý đến tay của hai người họ...
Tạ Nhất và Thương Khâu tránh mặt tất cả người quen, lén lút lên lầu, đẩy cửa vào văn phòng. Quả nhiên mọi người đều đã đi ăn trưa. Tạ Nhất dẫn Thương Khâu vào trong, đi được vài bước thì khựng lại.
Mọi người đều đã đi ăn, nhưng trên ghế của Tạ Nhất lại có một người. Người đó quay lưng lại với họ, chỉ để lộ ra một bím tóc đuôi ngựa, trông có vẻ là một cô gái trẻ.
Chỉ cần nhìn bóng lưng, Tạ Nhất đã nhận ra, đó là Tiểu Châu, người mà chị Trương nói hôm nay cũng xin nghỉ. Tiểu Châu mới vào công ty được một năm, lúc đó chính Tạ Nhất là người hướng dẫn cô. Tính tình cô rụt rè, ít nói, chỉ hay trò chuyện với chị Trương. Tiểu Châu hôm nay xin nghỉ, sao lại ngồi ở chỗ của anh?
Tạ Nhất kỳ quái bước vào: "Tiểu Châu, em..."
Anh vừa nói, "Chát!" một tiếng, lại bị Thương Khâu nắm chặt lấy vai.
Thương Khâu híp mắt, ánh mắt u ám nhìn chằm chằm vào cô gái đang ngồi trên ghế của Tạ Nhất, giọng nói trầm thấp: "Âm khí... là người chết."
"Cái gì?" Tạ Nhất lập tức ngây người.
"Tí tách..."
"Tí... tách..."
"Tí..."
Máu đỏ tươi từ chiếc ghế văn phòng của Tạ Nhất từng giọt chảy xuống, từ từ tụ lại thành một vũng. Tạ Nhất mở to mắt, đồng tử co rút. Thương Khâu đưa tay khẽ chạm vào chiếc ghế.
"Két..."
Chiếc ghế cũ kỹ từ từ xoay lại. Cô gái ngồi trên ghế cũng xoay lại theo. Thân thể của cô ta đã biến mất, chỉ còn lại đầu và tứ chi. Đầu, tay và chân bị buộc vào chiếc ghế bằng những sợi dây thòng lọng màu đỏ. Nhìn từ phía sau, trông giống hệt một cô gái đang ngồi ngay ngắn.
Ngũ quan của Tiểu Châu méo mó đến cực độ, tràn ngập vẻ sợ hãi và tuyệt vọng, máu từ ngũ quan của cô ta tí tách chảy ra.
"Hự!"
Cảnh tượng phân thây và máu me tác động mạnh, khiến Tạ Nhất hít một hơi lạnh, lùi mạnh một bước, gót chân va vào chiếc ghế bên cạnh, suýt nữa thì ngã ngửa ra sau. Thương Khâu "Soạt" một tiếng, sải chân dài bước tới, một tay ôm lấy eo Tạ Nhất.