Ngay khi nhìn thấy những thông tin này, Phó Tuyết Chu đã cười:
“Ẩn mình sâu thật đấy.”
Kẻ đến ám sát hắn là một người thông minh và thận trọng. Ngay cả xe cũng dùng xe của người khác, sợ bị hắn tra ra thân phận thật của mình.
Nhưng cuộc ám sát như vậy sẽ không chỉ có một lần.
Phó Tuyết Chu nghiêng đầu, mái tóc bạc lướt qua vai, thản nhiên nghĩ:
[Không sao cả, lần sau hắn sẽ bắt được người đó.]
##########
Hai giờ sau, Lâu Diên và Đoàn Trạch Ca đến “Đại lý ô tô Thịnh Hành”. Sau khi đổi xe thành công ở đây, hai người bắt đầu lái xe về nhà.
Đoàn Trạch Ca hỏi đầy ẩn ý:
“Chiếc xe vừa rồi không phải của cậu, là của đại lý xe à?”
"Ừm."
Lâu Diên nói:
“Phó Tuyết Chu là một người rất...”
Anh dừng lại, mặc dù rất không muốn dùng từ ngữ như vậy để miêu tả một sinh viên vẫn còn đang học đại học nhưng ngoài từ này ra Lâu Diên cũng không nghĩ ra được từ nào khác thích hợp hơn:
“...cao thâm khó lường, cậu ta biết rất nhiều thứ. Tôi không sợ tên đó phát hiện ra tôi nhưng tôi cũng không ngại tự tạo thêm một lớp bảo vệ cho mình. Có thể duy trì tình trạng địch ngoài sáng ta trong tối cũng có lợi cho tôi.”
Đoàn Trạch Ca sẽ không hỏi tại sao Lâu Diên lại biết những điều này, cũng không hỏi Lâu Diên và Phó Tuyết Chu có ân oán gì, anh ta chỉ im lặng lắng nghe, rồi khen ngợi:
“Không tồi. Người đó thật sự đáng sợ, chúng ta càng có thể trì hoãn việc bại lộ thì càng tốt.”
Lâu Diên cười, lấy bật lửa ra nghịch trong tay:
“Cậu không lo tôi sẽ liên lụy đến người vô tội sao? Ví dụ như cậu, ví dụ như chủ sở hữu chiếc xe tôi mượn.”
Đoàn Trạch Ca lại lạnh lùng nói:
“Khi tôi chọn làm bạn đồng hành của cậu thì có nghĩa là tôi đã chuẩn bị tinh thần gánh chịu hậu quả như vậy rồi. Còn những người khác? Không sao cả, họ chết vẫn tốt hơn cậu và tôi chết.”
Tay Lâu Diên bị lửa táp một cái, không kìm được ngạc nhiên nhìn Đoàn Trạch Ca. Chín ngày chung sống đã giúp anh phần nào hiểu rõ Đoàn Trạch Ca là người như thế nào. Người này nói chuyện hài hước, không câu nệ tiểu tiết, có vẻ dễ gần nhưng thực chất lại luôn tách biệt khỏi đám đông. Người khác nói chuyện với hắn thì hắn nói, người khác không để ý thì hắn tự mình ở một mình. Lâu Diên từng nghĩ Đoàn Trạch Ca tuy bí ẩn và không đơn giản nhưng không phải người xấu nhưng giọng điệu lạnh lùng của Đoàn Trạch Ca lúc này thực sự khiến Lâu Diên hơi bất ngờ.
Đoàn Trạch Ca nhìn thấy biểu cảm của Lâu Diên qua gương chiếu hậu, cười khẽ:
“Sao vậy? Cậu thấy lời tôi nói quá ích kỷ à?”
"Cũng không hẳn, tôi chỉ không ngờ cậu lại nói thẳng thừng như vậy."
Lâu Diên nói:
“Người không vì mình trời tru đất diệt. Nếu đứng giữa sự sống và cái chết, có thể chọn để một người lạ chết thay mình thì chín mươi phần trăm người trên thế giới sẽ chọn mình sống và để người khác chết. Cậu chỉ là nói quá thật và trực diện thôi.”
"Chín mươi phần trăm?"
Đoàn Trạch Ca cười khẽ:
“Tôi nghĩ tỷ lệ này thấp rồi, phải là chín mươi chín phẩy chín phần trăm.”
"Cậu thật là..."
Lâu Diên cười khan:
“Tư tưởng của cậu còn đen tối hơn tôi nhiều.”
Anh lấy một điếu thuốc ra khỏi túi, chậm rãi châm lửa, từ tốn nói:
“Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, chủ xe ban đầu sẽ không bị tôi liên lụy. Còn về cậu, chỉ cần cậu không gây ra mối đe dọa cho Phó Tuyết Chu, cậu ta sẽ không gϊếŧ cậu. Giống như hôm nay khi chỉ có mình cậu trong phòng riêng ở quán net. Dù hắn có nhìn thấy cậu cũng không gϊếŧ cậu mà đi thẳng đến chỗ tôi.”
Khói trắng từ điếu thuốc cuồn cuộn bay lên, Lâu Diên không hút, chỉ kẹp điếu thuốc trong tay. Anh cúi đầu nhìn ánh lửa lập lòe, ánh mắt trở nên vô cùng phức tạp:
“Phó Tuyết Chu sẽ không gϊếŧ người vô tội.”
Phó Tuyết Chu sẽ không gϊếŧ người bình thường.
Ngược lại, cậu ta không những không gϊếŧ, đôi khi còn tiện tay giải quyết quỷ dị cứu những người bình thường đó.
##########
Ngay cả khi có người buông lời khıêυ khí©h hay ghen ghét muốn gϊếŧ hắn, chỉ cần không cản trở mục đích của Phó Tuyết Chu, cậu ta có thể xem như không có gì. Kể cả khi những người đó chửi rủa Phó Tuyết Chu ngay trước mặt, Phó Tuyết Chu cũng sẽ không gϊếŧ người chỉ vì bị mắng.
Tất nhiên, Phó Tuyết Chu không phải người quá nhân từ. Cậu ta cũng sẽ lạnh lùng nhìn người khác chết và thờ ơ hy sinh một phần sinh mạng để cứu đa số. Trong thế giới sau khi quỷ dị hồi sinh, Phó Tuyết Chu được coi là một "người tốt" hiếm có.
Chính vì những biểu hiện như vậy, Phó Tuyết Chu mới được mệnh danh là "Đấng cứu thế" trong ngày tận thế.
Vô số người đi theo hắn, vô số người tin tưởng hắn, vô số người tôn sùng hắn.
Vô số người tin rằng Phó Tuyết Chu sẽ dẫn dắt họ kết thúc nỗi kinh hoàng do quỷ dị hồi sinh mang lại.
Lâu Diên từng là một trong vô số người đó.