Chương 55

Lâu Diên cởi cúc áo sơ mi. Khi nhìn ra ngoài cửa sổ lần nữa, đột nhiên anh thấy một chấm đen trên trời đang di chuyển theo họ.

Từ khi dung hợp với quái dị, thị lực, thính giác và thể lực của Lâu Diên đều tiến bộ rõ rệt. Lúc này, anh nhìn kỹ, càng nhìn chấm đen càng giống… một con đại bàng.

Một con đại bàng tuyệt đối không nên xuất hiện trong thành phố.

Biểu cảm của Lâu Diên hơi thay đổi, anh lập tức nhào tới nắm lấy lưng ghế lái của Đoàn Trạch Ca.

“Rẽ phải vào đường hầm phía trước, không thể về nhà ngay!”

Đoàn Trạch Ca nghi ngờ:

“Tại sao?”

Lâu Diên nói:

“Rẽ phải!”

Đoàn Trạch Ca theo bản năng xoay vô lăng sang phải. Rất nhanh, chiếc xe đã đi vào đường hầm, tầm nhìn lập tức tối sầm lại.

“Sao vậy?”

"Không thể về thẳng."

Sắc mặt Lâu Diên lúc sáng lúc tối, đèn trong đường hầm lướt qua mặt anh như ngựa phi.

“Có một con đại bàng trên trời đang theo dõi chúng ta. Bây giờ về sẽ trực tiếp lộ vị trí của chúng ta.”

Đoàn Trạch Ca tưởng mình nghe nhầm:

“Đại bàng?! Cậu chắc chắn là đại bàng? Cậu chắc chắn nó đang theo dõi chúng ta???”

Lâu Diên khẽ “ừ” một tiếng. Trong mắt tràn đầy lửa giận pha lẫn lạnh lùng, khóe môi lại cong lên nụ cười mang theo sát khí. Anh sớm biết Phó Tuyết Chu sẽ không dễ dàng buông tha cho bọn họ như vậy.

“Tôi chắc chắn đó là một con đại bàng. Còn nó có phải đang theo dõi chúng ta hay không thì chỉ cần xem nó có bám theo xe không là biết… Nhưng tôi biết Phó Tuyết Chu từng thuần phục một con bàng.”

“Phó Tuyết Chu?”

Đoạn Trạch Ca phản ứng cực nhanh.

“Là người mà vừa nãy cậu định gϊếŧ à? Hắn còn có cả đại bàng? Không thể nào, chỗ chúng ta là vùng đồng bằng nội địa, lại còn là đại đô thị. Làm sao nuôi nổi loài chim săn mồi dữ tợn như vậy?”

“Hắn là một tên điên.”

Lâu Diên cười khẩy.

Kiếp trước, Lâu Diên từng tận mắt chứng kiến cảnh Phó Tuyết Chu giơ tay lên trời, con đại bàng đang sải cánh trên không trung liền rít lên một tiếng rồi lao xuống, đậu vững vàng trên cánh tay cậu ta. Lâu Diên không rõ quá khứ của Phó Tuyết Chu. Anh vốn cho rằng đám công tử nhà giàu như bọn họ chơi siêu xe, du thuyền, hay bắn súng đã là xa xỉ vượt tầm người thường rồi nhưng mẹ nó — Phó Tuyết Chu lại chơi cả đại bàng.

Không, Phó Tuyết Chu không chỉ chơi đại bàng. Có lúc Lâu Diên thật sự cảm thấy Phó Tuyết Chu là một kẻ điên. Anh từng thấy một con sư tử đực non trốn thoát từ vườn thú, lạc vào địa bàn của họ. Loài thú càng mạnh mẽ, càng hoang dã và bất khuất, Phó Tuyết Chu càng mê mẩn trong việc thuần hóa nó thành thú cưng. Con sư tử đực ấy cũng không ngoại lệ. Nhưng điều đáng sợ là — khi những dã thú kia cuối cùng cũng chịu khuất phục, Phó Tuyết Chu lại hoàn toàn mất hứng thú.

Tựa như điều hắn thật sự say mê chỉ là giai đoạn thu phục với dã thú. Một khi đã chinh phục được rồi, bất kể đã dốc bao nhiêu tâm huyết, với hắn cũng chẳng còn đáng giá để quan tâm. Lâu Diên vẫn còn nhớ kết cục của con sư tử đực non năm đó. Sau khi bị quỷ dị làm trọng thương, nó nằm rạp dưới đất, máu me đầm đìa, cố gắng cất tiếng rên cầu cứu Phó Tuyết Chu. Nhưng cậu ta chỉ lạnh lùng vẫy tay gọi đại bàng tới, để “chúa tể bầu trời” nếm thử hương vị của “vua thảo nguyên”.

Con đại bàng đang đói lao xuống, điên cuồng xé xác con sư tử. Khi ấy, Lâu Diên bất giác nhìn sang Phó Tuyết Chu — người đang đứng bên cạnh với khuôn mặt trẻ trung, điển trai như thần thánh nhưng lại bình thản đến rợn người. Khoảnh khắc đó, anh không kìm được mà rùng mình một cái.

Trước mắt chợt sáng lên, kéo Lâu Diên từ cơn hồi tưởng quay lại thực tại.

Xe đã ra khỏi hầm.

Lâu Diên lập tức cảnh giác, ngẩng đầu nhìn lên trời một lần nữa.

— Quả nhiên, lại thấy con đại bàng kia đang lượn vòng, không chịu buông tha.

“Đoạn Trạch Ca, lái xe đến chỗ nào không có người.”

Lâu Diên điềm tĩnh mở chiếc hộp gỗ dài. Lần nữa lấy ra khẩu súng bắn tỉa sáng loáng phản chiếu ánh mặt trời.

“Đợi tôi bắn hạ nó rồi về.”

Chiếc xe hơi màu đen lao ra khỏi đường hầm, kéo theo một vệt khói bụi và phóng đi.

Con đường lớn dần biến thành hoang dã. Những chiếc xe cùng chiều cũng dần biến mất, chỉ còn con đại bàng trên trời vẫn dõi theo hướng chiếc xe hơi màu đen.

Cuối cùng, trên một con đường vắng người và không có camera giám sát, chiếc xe hơi màu đen từ từ dừng lại.

Con đại bàng dang cánh lượn lờ trên không, đôi mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào chiếc xe bên dưới.

Cửa sổ xe hạ xuống, một nòng súng đen thui thò ra ngoài, di chuyển lên xuống. Cuối cùng nhắm vào con đại bàng đang bay lượn.

Viên đạn "vυ"t" một tiếng xé gió, con đại bàng nhanh chóng cảm nhận được nguy hiểm từ viên đạn, phát ra một tiếng kêu dài và trong trẻo. Đôi cánh vốn đang giữ thăng bằng bất ngờ vỗ hai cái.