Phía trước, Lâu Diên đi càng lúc càng nhanh. Anh không quay đầu lại nhìn Phó Tuyết Chu nữa nhưng không lâu sau, cảm giác nguy hiểm phát huy tác dụng, nhắc nhở anh rằng Phó Tuyết Chu đã tiến vào phạm vi 200 mét quanh anh.
[Tinh thần lực 30/50]
Lâu Diên mặt không đổi sắc, đôi chân dài bước đi thoăn thoắt. Anh khéo léo lợi dụng đám đông để trì hoãn tốc độ đuổi theo của Phó Tuyết Chu. Đến ngã tư tiếp theo, một chiếc xe hơi màu đen kín đáo lao tới phanh gấp trước mặt Lâu Diên. Cửa sổ xe nhanh chóng hạ xuống, Đoàn Trạch Ca ngồi ở ghế lái, đơn giản nói:
"Lên xe!"
Lâu Diên không chút do dự, mang theo chiếc hộp gỗ dài lên ghế sau.
"Đi thôi."
Đoàn Trạch Ca đánh lái hết cỡ, đạp ga, chiếc xe bốc khói "vù" một tiếng rẽ vào một bãi đỗ xe ngầm gần đó, rồi lại rẽ trái rẽ phải trong bãi đỗ xe ngầm. Cuối cùng thành công từ một lối ra khác đi lên đường.
Con đường này ít người, chiếc xe lập tức chạy nhanh. Lâu Diên quay đầu nhìn lại, không thấy bóng dáng Phó Tuyết Chu đuổi theo, anh và Đoàn Trạch Ca mới cùng lúc thở phào nhẹ nhõm.
"Cậu định gϊếŧ người đó à?"
Đoàn Trạch Ca hỏi thẳng:
"Thứ lỗi cho tôi nói thật, hắn ta cho tôi cảm giác rất nguy hiểm. Hai chúng ta trước mặt hắn chỉ là rác rưởi nhỏ, cộng lại cũng không đánh lại."
Lâu Diên nói:
"Tôi biết."
Giọng Đoàn Trạch Ca cao lên, như thể sốc vì Lâu Diên biết:
"Cậu biết mà vẫn đi gϊếŧ hắn?"
"Kẻ địch mạnh hay yếu thì liên quan gì đến việc tôi có muốn gϊếŧ hắn hay không."
Lâu Diên nói vẻ mặt không cảm xúc:
"Bây giờ không gϊếŧ hắn, sau này càng khó gϊếŧ."
Đoàn Trạch Ca cảm thấy mình không thể nói lý với Lâu Diên nữa. Lâu Diên rõ ràng là người thông minh, tại sao lại cố chấp như vậy trong chuyện này. Đoàn Trạch Ca đau đầu hỏi:
"Rốt cuộc cậu có thù oán gì với hắn? Mạo hiểm vận chuyển súng về nước cũng phải đi gϊếŧ hắn."
Khóe miệng Lâu Diên nở nụ cười lạnh lẽo đáng sợ, không nói gì.
Trước khi gϊếŧ Phó Tuyết Chu, Lâu Diên đã chuẩn bị sẵn sàng cho điều tồi tệ nhất. Anh biết mình có cơ hội gϊếŧ chết Phó Tuyết Chu không cao nhưng anh không thể vì sợ thất bại mà không hành động.
Mặc dù hôm nay có lẽ chỉ thiếu một chút là viên đạn có thể xuyên qua não Phó Tuyết Chu nhưng Lâu Diên biết thành công là thành công, thất bại là thất bại, không cần tìm lý do khác. Dù kém bao nhiêu một chút, không gϊếŧ được vẫn là không gϊếŧ được.
Có gϊếŧ được hay không, chẳng phải đều phải thử mới biết sao?
Lâu Diên không sợ nguy hiểm, cũng không sợ bị Phó Tuyết Chu ghi hận. Từ khoảnh khắc trọng sinh, anh đã chuẩn bị sẵn sàng đối đầu với Phó Tuyết Chu. Đời này chỉ cần anh xuất hiện trước mặt Phó Tuyết Chu, dù là với thế đánh địch một ngàn tự tổn tám trăm, anh cũng phải liên tục cố gắng gϊếŧ chết Phó Tuyết Chu.
Nếu hành động hôm nay của anh có thể mang lại cho Phó Tuyết Chu một chút cảm giác nguy hiểm khiến Phó Tuyết Chu biết rằng trên thế giới này có một người thoát khỏi sự kiểm soát của hắn. Từ đó khiến Phó Tuyết Chu bắt đầu lo lắng và ưu phiền. Điều này sẽ khiến Lâu Diên cười tỉnh giấc ngay cả khi đang ngủ.
Đoàn Trạch Ca biết anh không muốn nói nhiều nên chuyển chủ đề hỏi:
"Cậu làm sao có được khẩu súng bắn tỉa này?"
Lâu Diên hạ cửa sổ ghế sau xuống, gió xuân se lạnh mang theo chút hơi mát làm rối mái tóc ngắn hơi xoăn của anh. Lâu Diên nhìn phong cảnh vụt qua ngoài cửa sổ, thoải mái nheo mắt lại, thờ ơ nói:
"Khẩu súng này tôi tìm bạn cũ để có được."
Đoàn Trạch Ca hỏi:
"Có an toàn không? Mặc dù sự quỷ dị đã hồi sinh nhưng trật tự xã hội hiện tại vẫn chưa sụp đổ."
Lâu Diên đưa tay ra ngoài cửa sổ xe, cảm nhận gió thổi, ngón tay cũng mang một vẻ lười nhác:
“Tên đó ở vùng biển Tây Nam đang làm ăn phát đạt, tìm hắn ta làm mấy việc bẩn thỉu này rất an toàn nhưng để có được thứ này trong tay, tôi cũng phải trả không ít.”
"Không ngờ cậu lại có người bạn như vậy."
Đoàn Trạch Ca tặc lưỡi:
“Mất nhiều tiền lắm à?”
Nhắc đến chuyện này, Lâu Diên liền tức giận, anh giơ tay ra hiệu một con số, cười như không cười:
“Mẹ kiếp, đã đưa số tiền này rồi mà hắn còn nâng giá nữa.”
Đoàn Trạch Ca cười:
“Các cậu không phải bạn bè cũ sao, sao hắn còn nâng giá?”
"Hắn muốn ngủ với tôi, nói với tôi rằng chỉ cần ngủ một đêm là sẽ miễn phí làm ăn giao hàng tận nơi cho tôi một năm."
Lâu Diên nở nụ cười giễu cợt giữa đôi lông mày sắc sảo xinh đẹp, thẳng thừng nói:
“Đồ chó má, sống bẩn thỉu mà lại nghĩ đẹp quá. Tôi trực tiếp chửi hắn một trận té tát. Tên này nhỏ mọn, không lớn không nhỏ đã lừa của tôi một khoản.”
Đoàn Trạch Ca im lặng vài giây, thành thật cảm thán:
“Các người giàu có, chơi bạo thật đấy.”
Lâu Diên nhướng mày, không giải thích gì.