Tim Lâu Diên chùng xuống, tay theo bản năng bóp cò, viên đạn bắn ra như vũ bão!
Chết tiệt.
Sau khi viên đạn bay ra, Lâu Diên đã cảm thấy không ổn. Quả nhiên, viên đạn vốn nhắm vào não Phó Tuyết Chu cuối cùng chỉ sượt qua mặt, để lại một vết máu rồi găm thẳng xuống đất gần chân cậu ta.
Lâu Diên mắng khẽ một tiếng, lập tức sử dụng sức mạnh quái dị để quay ngược thời gian về một phút trước.
【Tinh thần lực 40/50】
Cảm giác nóng rực như bị lửa đốt truyền khắp cơ thể.
"Mẹ kiếp, đừng có đến làm phiền bố mày!"
Sau khi gầm lên với Đoàn Trạch Ca đang rục rịch, Lâu Diên lập tức nhắm lại vào vị trí của Phó Tuyết Chu. Nhưng khi nòng súng di chuyển đến, Lâu Diên lại phát hiện Phó Tuyết Chu vừa ở đó đã biến mất không còn dấu vết.
Người đâu rồi?
Lâu Diên cau chặt mày, chỉ cảm thấy một dự cảm chẳng lành dâng lên từ tận đáy lòng.
Trước đây anh từng suy đoán rằng việc anh quay ngược thời gian sẽ ảnh hưởng đến trạng thái sinh lý của Phó Tuyết Chu, nhưng Phó Tuyết Chu sẽ không mất đi ký ức của lần quay ngược. Và bây giờ, phỏng đoán này rất có thể là sự thật…
【Tinh thần lực 35/50】
Cảm giác khủng hoảng bất ngờ bùng lên, Lâu Diên theo bản năng nhìn về phía cánh cửa phòng riêng. Ngay lập tức, có ba tiếng gõ cửa.
Hai người trong phòng bất động.
Giọng của Phó Tuyết Chu vang lên từ bên ngoài, mang theo vẻ bình tĩnh kỳ lạ:
“Đã có người ở bên trong, sao không mở cửa?”
Sau câu nói đó của Phó Tuyết Chu, căn phòng riêng im lặng không một tiếng động.
Đôi mắt đen như quái vật của hắn chuyển động, đưa tay đẩy cánh cửa mỏng manh ra. Trong phòng riêng, chỉ có một người tóc rối bù như cỏ khô, lưng còng, đeo tai nghe ngồi trước bàn máy tính chơi game, trông như một thanh niên nghiện internet lôi thôi.
Dường như mới phát hiện có người bước vào, Đoàn Trạch Ca tháo tai nghe ra nhìn về phía sau, giọng đầy nghi vấn:
"Anh là ai?"
Mắt Phó Tuyết Chu quét một vòng quanh phòng, cuối cùng dừng lại trên mặt Đoàn Trạch Ca.
"Không phải anh."
Đoàn Trạch Ca diễn rất chân thực, dấu hỏi trên đầu hắn gần như muốn hiện ra:
"Cái gì?"
Phó Tuyết Chu không trả lời lời hắn mà đi đến bên cửa sổ nhìn xuống.
Đây là tầng hai của quán net, đối diện cửa sổ là một khách sạn, giữa hai tòa nhà là một con hẻm hẹp và tối tăm. Phó Tuyết Chu chỉ khẽ liếc nhìn một cái rồi giơ tay mở cửa sổ. Cậu ta nhẹ nhàng và nhanh nhẹn như một con báo đen, nhảy lên khung cửa sổ, trực tiếp nhảy xuống.
Sắc mặt Đoàn Trạch Ca thay đổi hẳn, l*иg ngực đập mạnh một cái. Anh ta lập tức chạy đến bên cửa sổ nhìn xuống.
Luồng gió mạnh khi nhảy xuống làm tốc mũ trùm đầu của Phó Tuyết Chu, mái tóc bạc vung vẩy như sống dậy trong không trung. Khoảng cách từ tầng hai rõ ràng không đáng kể đối với người này. Đoàn Trạch Ca nhìn cậu thanh niên dễ dàng hạ xuống hẻm nhỏ phía sau quán net mà không gây ra tiếng động đáng kể. Sau đó, anh lại nhìn thấy Phó Tuyết Chu đi thẳng ra khỏi con hẻm với mục tiêu rõ ràng. Hướng đi đó rõ ràng là hướng Lâu Diên đã rời đi.
"Không ổn rồi!"
Đoàn Trạch Ca quay người chạy xuống lầu.
Phó Tuyết Chu đã đi ra đường lớn phía trước quán net.
Trên đường phố đông đúc người qua lại, lúc này đang là giờ ăn tối, khu phố ẩm thực đông nghịt người, đủ loại mùi hương hấp dẫn khiến người ta chảy nước miếng. Thỉnh thoảng có người đi ngang qua Phó Tuyết Chu đều tò mò ngạc nhiên nhìn cậu ta vài lần rồi lại hòa vào dòng người.
Mỗi người trông có vẻ bình thường nhưng ai cũng như kẻ sát nhân vừa cố gắng ám sát cậu nhưng thất bại rồi bỏ trốn.
Phó Tuyết Chu kéo mũ áo khoác lên che đi mái tóc bạc, bóc một viên kẹo cho vào miệng rồi bước vào dòng người. Bóng râm của vành mũ che khuất đôi lông mày và mắt cậu ta nhưng chẳng hề làm mờ đi ánh nhìn sắc bén ấy. Phó Tuyết Chu đảo mắt nhìn quanh đám đông, rất nhanh, cậu nhìn thấy một thân ảnh cao gầy cõng một chiếc hộp gỗ dài, gần như bị dòng người nuốt chửng.
Chiếc hộp gỗ đó có chiều dài và chiều rộng đủ để chứa một khẩu súng bắn tỉa.
Phó Tuyết Chu nheo mắt, từng bước tiếp cận thân ảnh đó giữa dòng người.
Thân ảnh kia dường như cảm nhận được, nghiêng đầu nhìn lại phía sau từ khoảng cách khoảng 200 mét.
Dòng người qua lại che khuất nửa khuôn mặt người đó khiến nó trở nên mờ ảo. Anh ta chắc hẳn cũng đã nhìn thấy Phó Tuyết Chu đang đuổi theo nên khóe môi nhếch lên, nở một nụ cười đầy châm biếm. Cười xong, người đó quay đầu lại tiếp tục len lỏi trong dòng người tiến về phía trước.
Khoảng cách 200 mét rất ngắn nhưng vào lúc này lại khó tiếp cận như bị ngăn cách bởi núi sông.
Phó Tuyết Chu dùng đầu lưỡi đẩy viên kẹo, khẽ nói:
"Thú vị."
Phó Tuyết Chu cất bước đuổi theo, bước chân không nhanh không chậm. Rõ ràng nhìn không nhanh nhưng khoảng cách với Lâu Diên lại rút ngắn rõ rệt bằng mắt thường.