Vị trí của quán net khá đắc địa, xung quanh có nhiều khu dân cư và phố ẩm thực, người qua lại không ít. Từ cửa sổ của phòng này nhìn chéo sang khoảng hai ba trăm mét, chính diện là cổng lớn của một khu dân cư.
Lâu Diên hạ giọng nói:
“Thấy khu chung cư đó không?”
Đoàn Trạch Ca nhìn thấy bốn chữ lớn “Cẩm Tú Hào Uyển” treo trên cổng, tò mò hỏi:
“Cái khu này thì sao?”
Lâu Diên nheo mắt, trong ánh mắt như có gì đó đang cháy âm ỉ. Anh nở nụ cười nhưng giọng nói lại xen lẫn phấn khích và lạnh lẽo:
“Vài hôm trước tôi thuê thám tử tư điều tra hành tung một người quen cũ… kết quả tra ra, cậu ta đang sống ở đây.”
Lâu Diên quay người lại, tựa lưng vào khung cửa sổ, nhìn Đoàn Trạch Ca nở nụ cười.
Ánh mặt trời sau lưng rọi lên người Lâu Diên khiến anh trông phóng khoáng và thu hút lạ thường. Mái tóc ngắn hơi dài bị gió thổi rối tung, mang theo nét cuồng ngạo, tự do đầy sức sống. Một thứ khí chất rất riêng của Lâu Diên.
“Đoàn Trạch Ca, cậu biết tại sao hôm nay tôi chỉ mang cậu theo không?”
Đoàn Trạch Ca không nhịn được bật cười, giọng khàn khàn hỏi:
“Tại sao?”
Lâu Diên vỗ vỗ vai cậu, như có ẩn ý:
“Vì cậu từng trải hơn Lý Tam Tân, cũng chín chắn lanh lợi hơn Lộ Hảo Tu… Hy vọng lát nữa, cậu có thể phối hợp thật tốt với tôi.”
Đoàn Trạch Ca híp mắt cười khẽ:
“Cậu nói thế làm tôi cũng bắt đầu thấy hồi hộp rồi đấy.”
Trong ba tiếng tiếp theo, Đoàn Trạch Ca cắm đầu chơi game, còn Lâu Diên kiên nhẫn ngồi cạnh cửa sổ theo dõi từng động tĩnh bên ngoài khu chung cư.
Đến trưa, hai người hoà mình hoàn hảo vào không khí của quán net, cùng nhau ăn một bữa mì gói với xúc xích. Phải nói rằng, trong không gian này, mì gói bỗng nhiên lại ngon một cách kỳ lạ.
Thời gian từng chút trôi qua, kim đồng hồ chỉ đến bốn giờ chiều. Ánh nắng mùa xuân rực rỡ đến chói mắt, như dát vàng lên mọi vật.
Giữa dòng người qua lại trên phố, cuối cùng cũng có một người từ trong khu “Cẩm Tú Hào Uyển” bước ra.
Một thanh niên dáng người gầy gò cao ráo, mặc bộ đồ đen đơn giản không thể đơn giản hơn — quần đen áo khoác đen. Chiếc mũ trùm trên áo khoác được đội lên, che khuất khuôn mặt cậu ta.
Nhưng Lâu Diên vẫn nhận ra cậu ta. Giống như thước phim quay chậm, dù cách một khoảng xa như vậy, Lâu Diên vẫn thấy rõ phần cằm gầy lạnh lẽo và đôi môi mỏng băng giá của Phó Tuyết Châu bên dưới lớp mũ trùm.
Đây là lần thứ hai Lâu Diên gặp lại Phó Tuyết Châu sau khi trọng sinh. Thế nhưng lần này, anh lại bình tĩnh hơn cả chính bản thân anh tưởng tượng. Lâu Diên xoay người kéo chiếc hộp dài trước mặt lại, gọn gàng tháo chốt khóa.
Đoàn Trạch Ca tò mò đi tới bên cạnh, vừa liếc nhìn vào trong hộp gỗ thì lập tức hít vào một ngụm khí lạnh — bên trong vậy mà là một khẩu súng bắn tỉa!
Lâu Diên nét mặt không đổi, nhanh chóng lắp ráp khẩu súng, dựng chân súng lên đặt nơi bệ cửa sổ.
Một chân dài chống xuống đất, chân còn lại quỳ lên ghế. Lâu Diên cúi lưng, vặn nhẹ họng súng điều chỉnh góc ngắm, tư thế thuần thục và chuẩn xác đến rợn người.
Báng súng có khắc vân chống trượt, còn được gắn thêm thiết bị giảm thanh cao cấp, không làm giảm độ chính xác khi bắn.
Ống ngắm quang học dần phóng to hình ảnh của Phó Tuyết Châu. Lâu Diên nhắm một mắt lại, vô cùng chuẩn xác chĩa nòng súng đen ngòm ngay giữa trán hắn.
Hơi thở của anh rất nhẹ, nhịp tim bình tĩnh đến kỳ lạ. Từ cánh tay đến chân đều kéo căng thành một đường cong hoàn mỹ, nhìn chẳng khác nào con báo săn đang phục kích trong rừng sâu. Cơ thể thon dài uyển chuyển, đẹp đến mê người nhưng tràn đầy sát khí nguy hiểm.
Ngay giây tiếp theo, ngón tay Lâu Diên đặt lên cò súng, bắt đầu bóp chặt.
Hôm nay là ngày 21 tháng 3, ngày thứ chín sau khi tai họa quái dị ập đến.
Trời quang đãng, không gió, mây tạnh ngàn dặm.
Lâu Diên giữ báng súng chắc chắn, ánh mắt lạnh lùng.
Anh đã từng chơi súng, còn là thành viên của một câu lạc bộ bắn súng nào đó, tài thiện xạ có thể nói là chuẩn xác, không dám nói bách phát bách trúng nhưng cũng đạt được tám, chín phần mười.
Thứ duy nhất cần vượt qua là tâm lý sát nhân nhưng đối với Lâu Diên, đây lại là điều anh ít cần vượt qua nhất.
Bởi vì chỉ cần Lâu Diên còn sống, Phó Tuyết Chu nhất định phải chết.
Tặng cậu một viên đạn, Phó Tuyết Chu.
— Chết đi.
Có lẽ đàn ông ai thấy súng cũng khó kìm được sự hưng phấn, thấy Lâu Diên sắp bóp cò, Đoàn Trạch Ca không nhịn được tò mò ghé sát lại hỏi:
“Sao rồi, nhắm trúng không?”
Hơi thở của Đoàn Trạch Ca phả vào tai Lâu Diên khiến anh ngứa ngáy. Lâu Diên nhíu mày, tâm trí hơi phân tán. Ngay lập tức, anh nhìn thấy Phó Tuyết Chu đột nhiên ngẩng đầu lên trong ống ngắm, nhìn thẳng về phía ống ngắm. Đôi mắt đen như mực thông qua ống ngắm đối diện với Lâu Diên, dường như có thể nhìn xuyên qua ống ngắm mà thấy được anh.