Chương 51

Nhưng sau thời điểm quỷ dị phục sinh, mọi thông tin liên quan đến Phó Tuyết Chu gần như biến mất.

Thám tử tư thậm chí không thể chụp được một tấm ảnh đời tư nào của hắn.

Còn cha mẹ của Phó Tuyết Chu thì cứ như bốc hơi khỏi thế gian từ ngày 12/3, không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Ngày 12 tháng 3…

Ánh mắt Lâu Diên dừng lại ở mốc thời gian này. Chính là đêm mà quỷ dị bắt đầu phục sinh.

Anh trầm ngâm suy nghĩ một lúc lâu, ánh mắt lại di chuyển lên trên — dừng lại tại địa chỉ cư trú của Phó Tuyết Chu.

“Khu chung cư cao cấp Cẩm Tú Hào Uyển…”

##########

Tuy quỷ dị đã bắt đầu phục sinh nhưng cuộc sống vẫn cứ phải tiếp diễn.

Lâu Diên không chỉ có ý định thu mua toàn bộ siêu thị ở thành phố Thành Giang mà còn có kế hoạch mở rộng thu mua các chuỗi siêu thị lớn ở những thành phố khác để làm kho dự trữ vật tư.

Lý Tam Tân thì sở hữu một bệnh viện thú y sang trọng và chuyên nghiệp. Trong cửa hàng vẫn còn nhiều “khách nhỏ” đang điều trị. Dù có ý định đóng cửa cũng phải chờ chữa trị xong cho lũ thú cưng mới được.

Vì vậy, sau hai ngày nghỉ ngơi ở nhà, anh ta đã trở lại làm việc.

Lộ Hạo Tu quyết định nghỉ học, hoàn tất xong thủ tục bảo lưu kết quả học tập, chuyên tâm ở nhà thu thập tư liệu và nghiên cứu thiên phú của bản thân.

Lâu Diên cũng không hề lãng phí thời gian. Anh thử nghiệm cố gắng gia tăng thêm thời gian đảo ngược nhưng vì lượng sức mạnh quỷ dị trong cơ thể quá lớn và hỗn tạp nên tiến độ rất chậm.

May mắn là, thiên phú “Cảm ứng nguy cơ” — vốn là năng lực mà Lâu Diên quen thuộc và làm chủ được — vẫn trên đà phát triển.

Theo thời gian trôi qua, anh đã thành công nâng phạm vi cảm ứng từ 100 mét lên 200 mét.

Một tuần sau, Lâu Diên rủ Đoàn Trạch Ca đang nhàn rỗi chẳng có việc gì làm, đi ra ngoài cùng mình.

Chiếc xe con len lỏi trong dòng xe tấp nập. Trước các trung tâm thương mại, dòng người qua lại không ngớt. Những cô gái ăn mặc xinh đẹp tay trong tay vừa đi vừa ríu rít trò chuyện. Trên vỉa hè, trước quầy hàng bán kẹo hồ lô và kẹo bông, một đám trẻ con đang vây quanh, nước dãi gần như chảy ròng ròng vì thèm thuồng.

Đoàn Trạch Ca ngồi trong xe, nhìn ra khung cảnh bên ngoài qua cửa sổ, tựa người vào lưng ghế, đầy vẻ hưởng thụ:

“Chúng ta đang đi đâu thế?”

Lâu Diên nhếch khóe môi, thần bí đáp:

“Cứ theo tôi là được. Hôm nay cho cậu mở mang tầm mắt một chút.”

Nửa tiếng sau, Lâu Diên đưa Đoàn Trạch Ca đến một cây cầu nằm ở khu vực hẻo lánh. Anh bảo Đoàn Trạch Ca đứng cạnh xe để canh chừng, còn mình thì xuống xe, đi thẳng vào dưới gầm cầu.

Chưa đầy hai phút sau, Lâu Diên đã trở lại, trên lưng đeo theo một chiếc hộp gỗ dài. Chiếc hộp này ít nhất cũng dài một mét rưỡi, thoạt nhìn giống như để đựng một loại nhạc cụ nào đó.

Đoàn Trạch Ca đẩy nhẹ vành mũ lên, quan sát từ trên xuống dưới:

“Cái này là gì vậy?”

Lâu Diên chỉ cười mà không trả lời, tiện tay đặt hộp gỗ vào hàng ghế sau rồi lại ngồi vào ghế lái:

“Đi thôi.”

Đoàn Trạch Ca bị khơi dậy trí tò mò đến mức không chịu nổi, ngoan ngoãn lên xe, định xem Lâu Diên rốt cuộc sẽ đưa mình đi đâu.

Nhưng thật không ngờ, Lâu Diên lại đưa anh đến một nơi… ồn ào, khói bụi và hỗn tạp đến mức khó tưởng — một tiệm net.

Đoàn Trạch Ca khoa trương buột miệng:

“Wow… đây chính là cái gọi là ‘mở mang tầm mắt’ mà cậu nói à?”

Lâu Diên từ ghế sau lấy lại chiếc hộp gỗ đeo lên lưng, bình thản sải bước vào quán net:

“Đi nào. Bao lâu rồi cậu chưa vào net chơi game?”

“Cũng lâu lắm rồi đấy.”

Đoàn Trạch Ca kéo thấp vành mũ xuống, cười cười tự giễu:

“Lần cuối cùng tôi còn đủ tiền vào net, chắc là chuyện của đời trước rồi.”

Quán net này thuộc loại cũ kỹ nhưng diện tích khá lớn, người bên trong cũng không ít. Tầng một chật kín người ngồi trước máy tính. Khói thuốc lá và mùi mì ly trộn lẫn vào nhau, nồng nặc đến mức ngay cả các bà cô trong chợ cũng phải nhăn mặt. Tiếng bàn phím gõ lách cách cùng tiếng chửi bới vang lên ầm ĩ, không khác gì một cái chợ trời.

Thế nhưng Lâu Diên lại không hề để tâm đến bầu không khí tệ hại ấy. Anh xin nhân viên quản lý một phòng riêng ở tầng hai cạnh cửa sổ rồi dẫn Đoàn Trạch Ca lên lầu.

Trên tầng hai, người cũng rất đông, âm thanh náo nhiệt ồn ào. Một vài phòng riêng nằm khuất ở góc cuối, gần đó là nhà vệ sinh và máy đun nước nóng.

Trong phòng có đúng hai chiếc máy tính. Lâu Diên mở một cái, bật một bộ phim nước ngoài và vô tư để loa ngoài phát ra âm thanh ồn ào, chẳng hề giữ ý. Nhưng anh không hề xem phim, mà bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài.

Đoàn Trạch Ca đảo mắt nhìn quanh, cuối cùng cũng bước tới đứng cạnh Lâu Diên, cùng nhìn ra ngoài.