Mặc dù biết Lâu Diên đã mua lại siêu thị nhưng để có cảm giác an toàn, Lý Tam Tân vẫn mua hai túi gạo và một túi bột mì. Tiện thể anh mua đủ dầu, muối, tương, giấm và mua thêm vài bao muối để dự trữ cho yên tâm. Dù sao thì trong nhà có bốn người đàn ông trưởng thành, sẽ tiêu tốn thức ăn nhanh lắm. Những thứ này không thể không mua.
Mỗi người đẩy một chiếc xe đẩy nhỏ. Khi thanh toán xong, cả bốn chiếc xe đều chất đầy ắp đồ. Lý Tam Tân lại dẫn mọi người đi đến cửa hàng quần áo. Mỗi người mua hai bộ đồ để thay, sau đó chất đầy những túi đồ lớn nhỏ vào xe, làm cho cốp xe đầy ắp.
Xong xuôi, Lý Tam Tân lau tay, khá hài lòng:
“Về nhà dọn dẹp lại là ổn rồi, hôm nay mọi người mệt rồi, buổi tối muốn ăn gì? Tôi sẽ trổ tài cho mọi người xem.”
“Có thể gọi món được không? Lẩu được không ạ?”
Lộ Hảo Tu vô cùng kinh ngạc, thăm dò hỏi.
“Không vấn đề gì.”
“Anh, anh tốt quá anh ơi!”
Lộ Hảo Tu giơ hai tay reo hò.
Lý Tam Tân cười cười, từ trong túi lấy ra một sợi dây đen mảnh, nói:
“Nào, lấy hai chiếc nhẫn vàng giấu trong túi quần ra đây.”
Lộ Hảo Tu ngẩn người rồi lấy hai chiếc nhẫn vàng từ trong túi ra đưa cho Lý Tam Tân. Lý Tam Tân nhận lấy, xỏ hai chiếc nhẫn vàng vào sợi dây rồi thắt nút quanh nhẫn để tránh nhẫn tuột khỏi dây mà rơi mất:
“Đeo cái này vào cổ sẽ không bị mất nữa, khỏi phải thỉnh thoảng lại lén lấy ra xem.”
Lý Tam Tân cười tủm tỉm đặt sợi dây có nhẫn đen vào tay Lộ Hảo Tu. Lộ Hảo Tu ngây người một lúc lâu mới nắm chặt tay:
“...Cảm ơn, em quên mất chưa mua dây đeo.”
"Chuyện nhỏ."
Lý Tam Tân nhìn sang Đoạn Trạch Ca, mí mắt không nhịn được lại giật giật:
“Cậu muốn ăn gì?”
“Miễn là có thể ăn no, tôi không kén chọn gì cả.”
Đoạn Trạch Ca thành thật trả lời.
“...Dễ nuôi thật đấy, Diên tử, còn cậu?”
Lâu Diên suy nghĩ một chút, chợt anh muốn ăn rất nhiều thứ.
Kiếp trước, đến giai đoạn giữa và cuối của sự phục hồi quỷ dị, mọi nơi trên thế giới đều hỗn loạn. Một chai nước khoáng có thể bán với giá hai vạn tệ. các nguồn cung cấp hàng hoá sụt giảm đi rất nhiều, dù muốn ăn gì cũng khó mà tìm được.
Nghĩ lại, Lâu Diên đã rất lâu rồi không được ăn bữa ăn thịnh soạn do Lý Tam Tân tự tay chuẩn bị.
“Há cảo đi. Tôi muốn ăn há cảo.”
Lâu Diên thần sắc nhu hòa.
Lý Tam Tân cân nhắc, nguyên liệu làm món này đều có đủ, thế là bàn tay vung lên:
“Đi thôi, về nhà nấu cơm!”
Lâu Diên ngồi vào ghế phụ lái. Chiếc xe chầm chậm lăn bánh từ cổng siêu thị đông đúc ra đường lớn. Lâu Diên quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Lúc này là hơn năm giờ chiều, đúng lúc siêu thị đông người. Dòng người qua lại tấp nập, không ít người già dắt cháu đi mua đồ. Lũ trẻ thì nhảy nhót, cười đùa vui vẻ.
Anh nhìn một lúc rồi thu hồi ánh mắt lấy điện thoại ra, kiểm tra xem có tin nhắn mới trong hộp thư không.
[Tinh thần lực 25/50]
Ngón tay vừa chạm vào hộp thư, cảm giác nguy hiểm đột nhiên rung lên dữ dội.
Lâu Diên đột ngột cúi gập người, nắm chặt ngực, cơn đau dữ dội do trái tim bị nỗi sợ hãi bóp nghẹt lại ập đến khiến trán anh lập tức toát mồ hôi lạnh. Cảm giác ấy điên cuồng cảnh báo về nguy hiểm. Đây là cường độ nguy hiểm vô cùng quen thuộc, cường độ mà Lâu Diên đã trải qua khi lần đầu gặp Phó Tuyết Chu ở kiếp trước —
Phó Tuyết Chu.
Phó Tuyết Chu đang ở trong phạm vi một trăm mét quanh anh!
Lâu Diên thở hổn hển, tay anh chống lên bảng điều khiển phía trước xe, nắm chặt đến mức các khớp ngón tay hơi trắng bệch, mồ hôi hạt to như hạt đậu trên trán Lâu Diên nhỏ xuống. Anh ngẩng đầu, chống người dậy, sắc mặt dữ tợn nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Đám đông chen chúc, đủ loại bóng người và xe hơi lướt qua nhau. Khoảnh khắc Lâu Diên nhìn ra ngoài, anh đã thấy một thân ảnh gầy gò chỉ cách mình chưa đầy một mét, rất gần.
Đồng tử Lâu Diên chợt giãn lớn.
Bóng người này mặc một chiếc áo hoodie đen và quần jean bạc màu đơn giản. Chiếc mũ rộng của áo hoodie được đội lên, chỉ có vài sợi tóc bạc nhỏ bị che đi, hơi cong lộ ra ngoài. Bóng người này rất cao, dáng người gầy gò nhưng thẳng tắp. Tay phải hắn xách một túi nhựa màu trắng in dòng chữ "Siêu thị XXX chào mừng quý khách". Bàn tay đó trông sạch sẽ, thon dài, xương khớp rõ ràng. Những gân xanh nổi lên trên mu bàn tay trắng bệch giống như bàn tay của một nam sinh viên đại học bình thường chứ không phải bàn tay đẫm máu chuyên gϊếŧ người và quỷ dị.
Chiếc xe lăn bánh về phía trước, còn người kia thì đi ngược lại. Khoảnh khắc lướt qua nhau, Phó Tuyết Chu dường như cảm nhận được điều gì đó, nghiêng đầu nhìn về phía chiếc xe.
Cửa sổ xe được dán một lớp màng bảo vệ, bên trong có thể nhìn ra ngoài nhưng bên ngoài lại không thể nhìn vào bên trong.