Sắc mặt Lâu Diên khó coi, còn có gì không hiểu được nữa chứ. Chiếc “điện thoại tử thần” gian xảo này rõ ràng là đang sợ Phó Tuyết Chu, trực tiếp co rúm lại đến mức tắt màn hình! Thứ này thực sự có thể gϊếŧ chết Phó Tuyết Chu sao?!
“Reng reng reng...”
“Điện thoại tử thần” lại reo lên nhưng lần này là cuộc gọi từ người khác.
Lâu Diên theo bản năng nhìn lại, chỉ thấy trên màn hình điện thoại toàn là một dòng chữ run rẩy:
[Hắn gọi đến! Hắn gọi đến! Hắn gọi đến!!!]
Ánh mắt Lâu Diên tối sầm lại. Anh bình tĩnh bắt máy đặt lên tai, muốn xem Phó Tuyết Chu sẽ nói gì.
Giọng của Phó Tuyết Chu xuyên thấu qua điện thoại, thêm vài phần quỷ dị vô cơ. Hắn lạnh nhạt nói:
“Điện thoại tử thần không gϊếŧ được tôi."
“Tôi sẽ tìm thấy anh.”
Giọng nói ấy như đến từ địa ngục ngay sát bên tai Lâu Diên. Trái tim Lâu Diên ngừng đập một nhịp, chỉ thấy chiếc “điện thoại tử thần” trong tay anh rung lên điên cuồng mấy cái. Anh đưa chiếc điện thoại lên nhìn, thấy một hàng chữ đỏ tươi lóe lên trên trang cuộc gọi.
[Hắn đang đến gần! Hắn đang đến gần! Hắn đang đến gần!!!]
[5.8 km… 5,7 km… 5,6 km… ]
Lâu Diên căng thẳng thần kinh, cắn răng lại một lần nữa sử dụng sức mạnh quỷ dị.
[Tinh thần lực 40/50]
Cảm giác nóng rát như bị lửa thiêu truyền đến, thời gian quay ngược về một phút trước.
Lâu Diên mồ hôi đầm đìa. Anh cúi đầu nhìn, điếu thuốc trong tay vẫn chưa châm, cuộc gọi từ “điện thoại tử thần” cũng chưa được thực hiện. Lâu Diên cười dữ tợn hai tiếng, vứt điếu thuốc, túm lấy chiếc điện thoại mà ném mạnh vào góc tường, mắng:
“Đồ rác rưởi, ngay cả một người cũng không gϊếŧ được. Mày rốt cuộc còn có tác dụng gì nữa hả?”
[???]
[Mày bị bệnh à!]
Lâu Diên vô cùng tức giận. Anh đi đi lại lại trong phòng, cuối cùng lấy điện thoại di động của mình ra, thay một chiếc sim khác và gọi cho một người bạn cũ.
Nếu sức mạnh quỷ dị không gϊếŧ được hắn, vậy thì anh sẽ dùng sức mạnh vật lý để gϊếŧ hắn.
Anh không tin, Phó Tuyết Chu lúc này sức mạnh có thể đạt đến mức biếи ŧɦái được.
Điện thoại đổ chuông tròn một phút, bên kia mới có người nhấc máy.
Tiếng thở dốc và tiếng rêи ɾỉ ái muội hỗn loạn truyền đến, một giọng đàn ông vẫn còn mang theo du͙© vọиɠ và chất giọng ngoại quốc vang lên:
“Bảo bối, sao nỡ gọi cho tôi? Lần gần nhất anh gọi cho tôi là một năm trước rồi đấy.”
"Hạ Minh."
Lâu Diên lau mồ hôi đang chảy dài trên cằm, bình tĩnh nói:
“Kiếm cho tôi một món đồ.”
Hạ Minh là một người bạn của anh, quen biết ở vùng Tây Nam Hải. Người này có mối quan hệ rất rộng, cái gì cũng có thể kiếm được. Anh và Hạ Minh đã thỏa thuận về món đồ cần tìm và giá cả. Hạ Minh cuối cùng hứa sẽ giao hàng sau bảy ngày.
Lâu Diên cúp điện thoại, cơn gió lạnh mang theo chút hàn ý thổi bay hơi nóng còn sót lại trên cơ thể. Anh nhìn con đường đông đúc người qua lại một lúc rồi lại gọi thêm một cuộc điện thoại nữa.
Tần Phong nhanh chóng bắt máy:
“Sếp?”
“Thư ký Tần, giúp tôi tìm một thám tử tư. Tôi muốn điều tra thông tin một người.”
“Sếp muốn điều tra ai?”
“Một sinh viên tên Phó Tuyết Chu ở Đại học Thành Giang, tiền không thành vấn đề, tôi muốn có tài liệu gấp.”
Tần Phong dứt khoát nói: “Đã rõ.”
##########
Lý Tam Tân và mấy người khác đã xem diễn đàn cả ngày, bất kể thật hay giả, thấy gì liền ghi vào sổ tay. Cuối cùng tổng hợp lại nộp cho Lâu Diên kiểm tra.
“Được đó được đó, em cũng muốn mua một ít đồ dùng sinh hoạt.”
Hôm qua khi chạy trốn, Lộ Hảo Tu chỉ mang theo một cái ví, bên trong chẳng có mấy đồng nhưng may mắn là có thẻ căn cước và thẻ ngân hàng của cậu. Thẻ của Lộ Hảo Tu là thẻ phụ của ba mẹ, chỉ cần có nó, tiền trong thẻ của ba mẹ có thể cho cậu tiêu xài. Gia đình Lộ Hảo Tu có thể sống trong cùng khu dân cư với Lâu Diên cũng là người có tiền. Số tiền ba mẹ Lộ Hảo Tu để trong thẻ đủ để cậu ấy sống sung túc cả đời.
Tối qua, Lộ Hảo Tu đã khóc tu tu khi nhìn thấy cái ví.
Lý Tam Tân lười biếng dựa vào ghế sofa:
“Đồ ăn trong bếp cũng cần nhập hàng rồi. Diên tử, cậu nói quỷ dị đã bắt đầu xuất hiện rồi. Chúng ta có nên tích trữ đồ ăn ở nhà không?”
Lâu Diên ngẩng đầu từ sau máy tính lên, gật đầu:
“Đúng là nên tích trữ một ít. Quỷ dị xuất hiện cũng là một loại tai họa. Mặc dù giai đoạn đầu ảnh hưởng không lớn nhưng khi quỷ dị ngày càng nhiều, xã hội cũng sẽ trở nên bất ổn. Nguồn cung cấp các nhu yếu phẩm như gạo, mì, dầu, muối, v.v., sẽ xuất hiện những biến động nhất định.”
Sự xuất hiện của quỷ dị khác với các loại thiên tai như lũ lụt, hạn hán hay giá rét cực độ. Nó chỉ bùng phát ở một số khu vực nhất định chứ không đẩy cả thế giới vào tình cảnh không thể sản xuất.