Lâu Diên mở ngăn kéo ra xem, chiếc điện thoại đoạt mạng màn hình đen sì nằm gọn bên trong. Lý Tam Tân đã lau chùi nó sạch bong, không biết từ đâu kiếm được một miếng dán bảo vệ màn hình có kích thước phù hợp dán lên màn hình đã vỡ của nó. Thậm chí còn khoác cho chiếc vỏ ngoài màu đen đầy vẻ bất tường của nó một chiếc ốp điện thoại hình một chú thỏ con đang gặm thịt ba chỉ. Không thể nói chiếc điện thoại đã hoàn toàn lột xác nhưng quả thực nó đã thay đổi một trời một vực so với vẻ thảm hại đêm qua. Nếu không phải những vết nứt trên màn hình, Lâu Diên suýt chút nữa không nhận ra.
Lâu Diên cầm điện thoại lên, cười khẩy một tiếng:
“Vẫn còn giả chết à?”
Chiếc "điện thoại tử thần" run rẩy bật sáng màn hình.
Lâu Diên ngồi bên giường, nhìn chiếc điện thoại với ánh mắt đầy ẩn ý một lúc. Cuối cùng tháo chiếc ốp hình chú thỏ con gặm thịt ba chỉ ra, cẩn thận quan sát vỏ ngoài màu đen của nó.
So với vỏ ngoài đen tuyền khi vừa cầm lên hôm qua, chiếc “điện thoại tử thần” bây giờ không còn đen như vậy nữa mà chuyển sang màu đen đã pha lẫn thêm sắc đỏ. Sự thay đổi màu sắc cho thấy chiếc điện thoại đang từ từ hồi phục. Mặc dù chiếc “điện thoại tử thần” đã chủ động trả lời hai câu hỏi "Quỷ dị phù hợp nhất để Lâu Diên dung hợp ở đâu" và "Làm thế nào để dung hợp quỷ dị" dưới sự đe dọa của Lâu Diên nhưng với nó cũng không phải phí công vô ích.
Cho đến khi chiếc điện thoại quỷ dị chuyển sang màu đỏ như máu nhỏ giọt, nó sẽ phục hồi và tước đi mạng sống của Lâu Diên.
Thật lòng mà nói, Lâu Diên rất kiêng dè chiếc điện thoại này. Trực giác mách bảo anh rằng tuyệt đối không thể để chiếc “điện thoại tử thần” phục hồi thành công. Nếu không dù anh có dùng hết mọi thủ đoạn cũng sẽ chết dưới lời nguyền của nó, cái chết thảm khốc là điều không thể tránh khỏi.
Anh rất muốn hủy diệt chiếc “điện thoại tử thần”. Nhưng trớ trêu thay, vì năng lực của nó, anh lại vẫn chưa thể thẳng tay tiêu diệt được.
Lâu Diên rút một điếu thuốc từ bao thuốc lá ra châm lửa, nửa người dựa vào đầu giường, gương mặt lâm vào trầm tư.
Khói thuốc lượn lờ, hôm nay Lâu Diên mặc đơn giản, quần áo vẫn là của Lý Tam Tân, hơi rộng hơn so với vóc dáng của anh một chút. Chiếc áo phông trắng rộng rãi để lộ phần cổ thon dài và xương quai xanh nhỏ. Lâu Diên ngửa đầu thở ra một làn khói, dáng vẻ lười biếng như một bức tranh sống động.
“Điện thoại tử thần.”
Nhưng nhân vật trong tranh này vừa mở miệng, sát khí đã bao trùm đáng sợ.
“Giúp tôi gϊếŧ một người.”
“Điện thoại tử thần” nhấp nháy vài cái trông có vẻ rất phấn khích.
Lâu Diên cười khẽ. Hình ảnh Phó Tuyết Chu lóe lên trong đầu, nụ cười dần trở nên âm trầm:
“Gọi cho Phó Tuyết Chu.”
Kiếp trước Lâu Diên gặp Phó Tuyết Chu khá muộn. Đến khi gặp, thế giới đã trở nên hoang tàn, quỷ dị khắp nơi. Anh không hề biết về trải nghiệm và thông tin của Phó Tuyết Chu trong giai đoạn đầu phục hồi quỷ dị. Hiện tại tuy đã biết Phó Tuyết Chu là sinh viên Đại học Thành Giang thì anh cũng chẳng biết thêm gì nữa. Nhưng không sao, “điện thoại tử thần” là một sinh vật quỷ dị, không cần Lâu Diên cung cấp số điện thoại. Chỉ cần Lâu Diên nói muốn gϊếŧ ai, nó có thể gọi cho người đó.
Vỏ ngoài của chiếc “điện thoại tử thần” lại đỏ thêm một phần có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Màn hình của nó chuyển sang giao diện cuộc gọi, quả nhiên đang kết nối.
“Tút... tút...”
Bàn tay Lâu Diên đang cầm điếu thuốc không khỏi siết chặt hơn, đầu lọc thuốc bị hằn hai vết móng tay. Anh lặng lẽ lắng nghe tiếng chuông giục giã này. Vốn nghĩ rằng với kinh nghiệm sống lại hết lần này đến lần khác của Phó Tuyết Chu, hắn sẽ không nghe số điện thoại lạ. Nhưng sau khoảng mười mấy giây đổ chuông, cuộc gọi này lại được kết nối.
Một giọng nói vừa lạ vừa quen truyền qua sóng điện thoại, đột ngột vang lên bên tai Lâu Diên, trầm khàn lạnh lẽo:
“Ai?”
Tựa như lời thì thầm của ác quỷ.
Lâu Diên đột ngột ngồi bật dậy, thần kinh và cơ thể lập tức căng cứng. Anh trừng mắt nhìn chằm chằm chiếc “điện thoại tử thần” như thể có thể nhìn xuyên qua giao diện cuộc gọi mà thấy được khuôn mặt đáng ghét của Phó Tuyết Chu. Chỉ một từ của Phó Tuyết Chu đã đánh thức tất cả những ký ức tồi tệ của anh. Lâu Diên siết chặt nắm đấm kêu răng rắc. Ánh mắt vô cùng lạnh lùng và chán ghét.
Phó Tuyết Chu không biết đang làm gì, phía bên kia lờ mờ có tiếng gào khóc thảm thiết. Vài giây sau, Phó Tuyết Chu lại lên tiếng, giọng điệu bình tĩnh không chút gợn sóng:
“Điện thoại tử thần?”
“Điện thoại tử thần” như thể bị dọa sợ, màn hình bắt đầu nhấp nháy điên cuồng.
"Đinh."
Nó tự động ngắt cuộc gọi và tắt màn hình, run rẩy dữ dội.
“??? Đồ phế vật.”