Chương 41

Lý Tam Tân sững sờ, nhìn lại thì Lâu Diên đã đóng cửa rời đi rồi. Anh ta bật cười, tên này vậy mà cũng biết an ủi người khác. Lý Tam Tân lắc đầu nhắm mắt lại, tâm trạng quả thật nhẹ nhõm hơn một chút.

Vừa về đến phòng, Lâu Diên liền đổ ập xuống chiếc giường mềm mại, thoải mái. Ngửi thấy mùi nước giặt quần áo thoang thoảng, ý thức của Lâu Diên chỉ vài giây sau đã trở nên mơ màng. Sau một đêm vất vả, cuối cùng cậu cũng chìm vào giấc ngủ say.

Những thực thể quỷ dị, mọi nguy hiểm và cả Phó Tuyết Chu, tất cả đều bị cậu vứt ra sau đầu.

Giấc ngủ mộng mị kéo dài thẳng đến sáng.

Ánh nắng ban mai xuyên qua rèm cửa chiếu vào phòng, tiếng chim hót líu lo đánh thức giấc mộng đẹp của mọi người. Trong phòng ngủ, chàng trai trẻ vùi đầu vào chăn, nửa thân trên trần trụi lộ ra lớp cơ bắp săn chắc, đẹp mắt. Bộ đồ ngủ hoa văn lòe loẹt to bản bị cởi ra giữa đêm đang treo lơ lửng ở cuối giường.

Lâu Diên kéo chăn trùm kín tai, liền nghe thấy Lý Tam Tân gõ cửa phòng anh, vừa gõ vừa gọi:

“Diên Tử, dậy ăn cơm thôi!”

Sau mấy tiếng gõ liên tiếp, Lâu Diên mặt mày ủ rũ bò dậy khỏi giường, tóc tai bù xù:

“Biết rồi.”

Tối qua đi ngủ muộn nên mọi người đều dậy trễ. Lâu Diên cứ nghĩ bây giờ mới khoảng tám chín giờ sáng nhưng nhìn vào điện thoại thì đã gần mười hai giờ rồi.

Anh ngồi bên giường hồi lâu để định thần rồi lê dép đi vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt.

Lâu Diên là khách quen ở nhà Lý Tam Tân nên bộ bàn chải, cốc đánh răng và khăn mặt của anh đều được sắp xếp gọn gàng trong nhà vệ sinh.

Kem đánh răng bạc hà cực mạnh vừa vào miệng, Lâu Diên lập tức tỉnh táo hẳn. Rửa mặt xong, Lâu Diên đi ra thì thấy những người khác đã vào bếp giúp bưng đồ ăn.

Lý Tam Tân là người cầm chảo, bữa sáng anh làm là cháo thịt nạc trứng bắc thảo, bánh bao nhân thịt lớn và dưa muối độc quyền. Món ăn thơm lừng kí©h thí©ɧ vị giác khiến người ta chảy nước miếng, khẩu vị hoàn toàn được khai mở.

Lộ Hảo Tu trông có vẻ đã lén khóc đêm qua, đôi mắt sưng húp như hạch đào. Tuy nhiên, cậu ấy có vẻ vẫn ổn, coi bộ tinh thần vẫn còn tốt lắm, liên tục khen Lý Tam Tân nấu ăn ngon, luyên thuyên không ngừng từ mọi góc độ:

“Anh Lý sao mà giỏi thế, có thời gian anh dạy em với nhé? Em chẳng biết làm gì ngoài nấu mì gói thôi. Tay nghề của anh có thể đi mở quán nhỏ rồi đấy. Chắc chắn mua được nhà, mua được xe trong tích tắc. Em chưa thấy ai có thể làm bánh bao nhân thịt lớn tại nhà đâu, ngay cả mẹ em cũng...”

Đột nhiên, đang thao thao bất tuyệt, Lộ Hảo Tu ngừng bặt, vẻ mặt thoáng hiện sự u ám.

Những người khác đều giả vờ không nghe thấy, Lý Tam Tân đưa cho Lộ Hảo Tu một bát cháo, cười nói:

“Ngon thì cứ ăn thoải mái vào, mang cháo ra bàn trước đi.”

Lộ Hảo Tu hoàn hồn:

“Dạ được!”

Lâu Diên chậm rãi đi tới, đứng cạnh Lý Tam Tân, khẽ nói:

“Cậu tìm cơ hội nào đó làm tư vấn tâm lý cho cậu ấy đi. Tôi nhớ không phải cậu từng học tâm lý học sao?”

Lý Tam Tân trầm ngâm:

“Tâm lý học vật nuôi có tính không?”

"Tâm lý học vật nuôi á?"

Lâu Diên cạn lời rồi nói tiếp:

“Cậu cứ an ủi Lộ Hảo Tu như cái cách cậu an ủi tôi lúc bố tôi mất là được.”

Lý Tam Tân liếc nhìn anh, không thấy biểu cảm khó chịu nào trên mặt Lâu Diên, bèn gật đầu đồng ý:

“Được thôi.”

"Còn cái tên Đoàn Trạch Ca kia."

Lâu Diên cau mày, bản năng mách bảo anh rằng Đoàn Trạch Ca có vẻ không đơn giản, có gì đó uẩn khúc.

“Tạm thời đừng quá tin tưởng hắn ta.”

“Tôi cũng thấy tên này có vấn đề. Yên tâm đi, tôi sẽ để mắt tới hắn ta vài ngày xem sao.”

Lý Tam Tân ghé sát tai anh thì thầm.

##########

Sau khi ăn sáng xong, bốn người bắt đầu tìm kiếm thông tin về sự hồi sinh kỳ lạ trên mạng theo lời Lâu Diên.

Lâu Diên vừa nhâm nhi cà phê, vừa chiếm lấy chiếc máy tính có chỗ thoải mái nhất trong phòng làm việc, tóm tắt tình hình:

“Chúng ta cần phải tranh thủ tốt lúc này. Bây giờ mạng internet vẫn chưa hỗn loạn, cấp trên cũng chưa kịp trấn áp tin tức, chúng ta không thể bỏ lỡ cơ hội tốt này. Có bao nhiêu thông tin thì thu thập bấy nhiêu, tìm đọc thêm trên các diễn đàn và nhóm địa phương. Bất kể thật giả, cứ ghi lại trước đã.”

Lộ Hảo Tu vừa gặm bánh bao thịt vừa lướt điện thoại, giơ tay lên hỏi:

“Anh Lâu, em thấy có người nói tối qua họ gặp một con búp bê biết đánh rắm bên đường. Mấy hiện tượng siêu nhiên kỳ lạ như vậy có cần ghi lại không ạ?”

"..."

Gân xanh trên trán Lâu Diên giật giật, anh cười nửa miệng hỏi:

“Cậu nói xem?”

Lộ Hảo Tu lưỡng lự:

“Ghi? Hay không ghi?”

“Cái đó vẫn nên ghi lại. Lỡ nó giống như cái ”điện thoại tử thần" kia, có thể gϊếŧ người bằng cách đánh rắm thì sao?"