“Nếu là xã hội bình thường, quần áo bẩn thế này cậu vứt đi tôi cũng chẳng nói gì. Nhưng giờ xã hội rõ ràng đang trở nên nguy hiểm rồi, quần áo của cậu còn dính máu. Nhỡ đâu bị những thực thể quỷ dị khác để mắt tới thì sao?”
Thấy bạn thân nói cũng đúng, Lâu Diên qua loa ậm ừ mấy tiếng:
“Tôi biết rồi.”
“Biết thật không đấy?”
“…Anh phiền quá, Lý Tam Tân.”
“Được rồi, được rồi, không làm phiền cậu nữa.”
Lý Tam Tân cười mấy tiếng rồi đi ra ngoài.
Tắm xong, Lâu Diên bước ra lấy khăn tắm. Lý Tam Tân làm việc cực kỳ chu đáo, khăn tắm và quần áo được đặt riêng biệt để dễ lấy. Bộ đồ ngủ được xếp gọn gàng, bên trên là chiếc qυầи ɭóŧ mới tinh. Lâu Diên sảng khoái thay đồ ngủ, mặt không cảm xúc đi đến trước mặt Lý Tam Tân, kéo bộ đồ ngủ hỏi:
“Sao anh lại lấy bộ này cho tôi?”
Bộ đồ ngủ màu xanh lá cây còn có mấy bông hoa đỏ chót, xanh đỏ chói lọi, rất đúng chất Đông Bắc cao sang. Lý Tam Tân cố nhịn cười, vô tội nói:
“Hết cách rồi. Mấy bộ đồ ngủ khác Lộ Hảo Tu và Đoạn Trạch Ca dùng hết rồi, chỉ còn bộ này cho cậu thôi.”
Lâu Diên cười khẩy:
“Anh nghĩ tôi tin à?”
Lý Tam Tân mạnh dạn dùng tay xoa đầu Tổng giám đốc Lâu:
“Bộ này thoải mái nhất đấy, mẹ tôi tự tay làm, cậu đâu phải không biết. Tôi thấy hôm nay cậu mệt quá nên mới lấy cho cậu mặc. Cậu cứ trân trọng mà mặc đi ngủ đi.”
Lâu Diên hất tay anh ta ra, lười biếng ngồi phịch xuống ghế sofa, chẳng buồn chấp nhặt với Lý Tam Tân nữa.
Trong phòng khách, Lộ Hảo Tu và Đoạn Trạch Ca đang ngồi trò chuyện. Lý Tam Tân gọi:
“Đồ ăn khuya tôi gọi vừa tới, mọi người ăn xong rồi hẵng ngủ nhé?”
Bốn người liền chuyển sang phòng ăn. Đã tối muộn, Lý Tam Tân không gọi đồ quá ngấy. Mỗi người chỉ một phần hoành thánh và hai bát mì nấm lớn. Họ vừa trò chuyện, cố tình tránh đề tài về sự xuất hiện của những thực thể quỷ dị, muốn tạo cho nhau một tâm trạng tương đối nhẹ nhàng trước khi đi ngủ.
Trong nhóm người này, người có tâm trạng phức tạp nhất không ai khác chính là Lý Tam Tân. Ít nhất Lộ Hảo Tu và Đoạn Trạch Ca đều đã cùng Lâu Diên trực tiếp đối mặt với những thực thể quỷ dị. Mỗi người còn thức tỉnh được thiên phú.
Chỉ riêng anh, người bạn thanh mai trúc mã của Lâu Diên, lại chẳng hay biết gì về chuyện đó. Anh chỉ có thể thông qua lời kể của người khác mà mường tượng được một vài nguy hiểm mà Lâu Diên đã trải qua.
Bề ngoài Lý Tam Tân không biểu lộ gì nhưng trong lòng lại nặng trĩu. Anh ta cũng không vội ăn, chỉ châm một điếu thuốc kẹp trên tay, mỉm cười nhìn ba người kia ăn uống.
Lâu Diên nhìn bát mì:
“Mọi người đều đã làm quen rồi phải không?”
Lộ Hảo Tu ngoan ngoan nhẹ gật đầu, có chút kích động:
“Vừa nãy bụng em cứ sôi ùng ục ấy, Lý ca liền đặt đồ ăn mang đến. Em tò mò không sẽ ăn cái gì, thế là Đoàn ca liền bói một quẻ cho em. Nó đoán ăn khuya sẽ là hoành thánh và mì nấm, kết quả đúng thật!!”
Lâu Diên bó tay nhìn về phía Đoàn Trạch Ca:
“Cậu rảnh rỗi không có chuyện gì làm lại đi tốn sức vào ba cái chuyện linh tinh nhỏ nhặt như vậy. Sức mạnh tinh thần nhiều quá không biết dùng vào đâu à?"
Lâu Diên nói quá thẳng thừng. Lý Tam Tân sợ Đoạn Trạch Ca hiểu lầm, búng tàn thuốc rồi sắc mặt không đổi mà nói đỡ:
“Đoàn huynh đệ, Diên Tử không biết cách nói chuyện, ý cậu ấy là…”
Ai ngờ Đoạn Trạch Ca lại cắt lời Lý Tam Tân:
“Tôi biết.”
Lộ Hảo Tu thật sự đói bụng, cậu vừa gắp mì ăn vừa nhìn mọi người nói chuyện. Đầu quay tới quay lui, ai nói chuyện thì cậu nhìn người đấy.
Đoạn Trạch Ca vừa mới tắm xong, mái tóc sạch sẽ vẫn che trước mặt, chiếc mũ vành thấp và rộng lại được đội lên. Đội mũ trong nhà trông thật kỳ lạ nhưng Đoạn Trạch Ca dường như lại chẳng để tâm coi như đương nhiên.
Sau khi ngắt lời Lý Tam Tân, Đoạn Trạch Ca kiên nhẫn giải thích với Lâu Diên:
“Sắp đi ngủ rồi, ngủ một giấc dậy tinh thần sẽ tràn đầy, lúc này dùng thiên phú cũng chẳng sao. Vì tôi đã quyết định gia nhập cùng mấy người, đương nhiên phải thể hiện thực lực cho mấy người xem, cũng để mấy người hiểu thêm về thiên phú của tôi.”
Lâu Diên thấy Đoạn Trạch Ca nói cũng có lý, gật đầu vùi mình ăn bữa khuya. Cậu không có thói quen ăn nhiều vào ban đêm, chỉ ăn được hơn nửa bát hoành thánh thì đặt đũa xuống. Ăn no rồi cũng không chống đỡ được cơn buồn ngủ nữa.
Bốn người như bị lây, ngáp một vòng, chào tạm biệt rồi ai về phòng nấy đi ngủ.
Trước khi ngủ, Lâu Diên đặc biệt tìm Lý Tam Tân, dựa vào cửa nói:
“Hai người kia tạm thời cứ ở cùng chúng ta một thời gian. Nếu anh cảm thấy không thoải mái, mai tôi sẽ bảo họ rời đi.”
Lý Tam Tân nằm trên giường gác chân, thờ ơ nói: “Cứ ở đi, đông người cũng vui mà.”
Lâu Diên gật đầu, lại ngáp một cái. Trước khi rời đi, mắt liếc qua Lý Tam Tân, chậm rãi nói:
“Đừng nghĩ linh tinh, anh nghĩ gặp quỷ dị là chuyện tốt à?”