May mắn thay, lúc này là nửa đêm, trên đường hầu như không có mấy người. Nếu không, với tình hình hiện tại cả người Lâu Diên toàn thân dính máu thế kia, người khác nhất định sẽ báo cảnh sát.
Lý Tam Tân và Lộ Hảo Tu đều giật mình hoảng sợ, suýt nữa đã gọi xe cấp cứu cho Lâu Diên. Lâu Diên liếc xéo hai người họ một cái, để Đoàn Trạch Ca đi giải thích với bọn họ. Còn bản thân thì không thể chịu nổi nữa, vội vàng chạy vào phòng tắm để gội rửa và thay quần áo.
Là một đại gia vốn đã quen với sự xa hoa từ ăn mặc đến sử dụng đều tinh xảo và cao cấp, việc Lâu Diên có thể chịu đựng cho đến khi trở về thành phố sau khi lăn lộn trong vũng máu đen ngòm rồi đã là giới hạn. Anh vứt bỏ bộ quần áo đang mặc vào thùng rác một cách kinh tởm rồi mở vòi nước hết cỡ.
Phần lớn vết máu trên người đã khô, cần được ngâm trong nước ấm một lúc mới có thể rửa sạch. Lâu Diên kiểm tra kỹ cơ thể mình, một lần nữa xác nhận rằng tất cả vết thương trên người đều đã hoàn toàn lành lặn.
Anh không khỏi tấm tắc cảm thán:
“Đây chính là hiệu quả sau khi dung hợp với quỷ dị sao.”
Sau khi con người dung hợp với quỷ dị, con người đã không còn có thể xem là người nữa. Trong cơ thể ẩn chứa một sinh vật quỷ dị, tương đương với việc con người cũng biến thành nửa người nửa quỷ dị.
Lâu Diên phỏng đoán thể chất hiện tại của anh ta gần giống với quỷ quái. Chỉ cần không phải là những vết thương nghiêm trọng như bị chém bay đầu hay trái tim bị tổn thương, những vết thương bình thường chắc hẳn rất khó gϊếŧ chết anh.
“Quả nhiên không còn là tốc độ hồi phục của người bình thường nữa rồi...”
Lâu Diên thở dài lẩm bẩm. Anh lẽ ra phải cảm thấy vui mừng mới đúng bởi vì anh đã có được sức mạnh vô cùng cường đại mà kiếp trước chưa từng có. Nhưng Lâu Diên lại thực sự cảm thấy đau buồn bởi anh biết mình sẽ không sống được bao lâu nữa.
Dung hợp với quỷ dị để có được sức mạnh, đây là một con đường mạo hiểm. Bởi vì mỗi khi sử dụng sức mạnh của quỷ dị một lần, sinh vật quỷ dị trong cơ thể sẽ phục hồi một mức độ. Điều này cũng giống như chiếc “điện thoại tử thần”, đợi đến khi con quỷ dị trong cơ thể Lâu Diên hoàn toàn phục hồi, Lâu Diên sẽ hóa thân thành quỷ dị và hoàn toàn mất đi lý trí của con người.
Lâu Diên đứng dưới vòi sen nhưng anh đã nhìn thấy kết cục cuối cùng của mình. Anh hoặc sẽ bỏ mạng dưới tay quỷ dị trong cơ thể hoặc tự tay kết liễu mạng sống trước khi hoàn toàn hóa thành quỷ dị.
Nghe có vẻ có hai lựa chọn nhưng đối với Lâu Diên, câu trả lời vĩnh viễn chỉ có một.
Ngay từ khi quyết định dung hợp với quỷ dị, anh đã chọn vế sau và tự đặt một đồng hồ đếm ngược cho cuộc đời tự do của mình.
Lâu Diên cũng tiếc nuối, sợ hãi nhưng so với cái chết, điều Lâu Diên sợ nhất là cảm giác bất lực, không thể tự bảo vệ bản thân chỉ có thể liều mạng bỏ chạy khi đối diện với nguy hiểm.
Anh thà rằng trả giá bằng cả mạng sống để nắm lấy quyền chủ động chứ không muốn làm con cá nằm trên thớt mặc người xâu xé.
Có lẽ là vì đã lâu không có được giây phút thư giãn sau một đêm dài đầy căng thẳng, Lâu Diên thả lỏng cho suy nghĩ bay xa. Não bộ dưới tác động của nước nóng đã thả lỏng những dây thần kinh căng thẳng. Tắm rửa một lúc, Lâu Diên thậm chí còn hơi mơ màng.
Lý Tam Tân gõ cửa phòng tắm:
“Lâu Diên, tôi mang đồ ngủ cho cậu, tôi vào nhé.”
Lâu Diên lười biếng "ừ" một tiếng, mang theo vài phần uể oải.
Lý Tam Tân mở cửa bước vào, lập tức bị hơi nóng phả vào mặt. Anh ta thành thạo đặt bộ quần áo đã gấp và khăn tắm lên bồn rửa tay, liếc nhìn người bạn thân:
“Để tôi kỳ lưng cho cậu nhé?”
Lý Tam Tân là một người đàn ông chính cống miền Bắc, dáng người cao lớn đẹp trai, sức tay cũng khỏe. Nếu để anh ta kỳ lưng, có khi Lâu Diên sẽ bị anh ta kỳ đến mức khóc thảm thiết.
"Kỳ cái rắm."
Lâu Diên mở mắt liếc anh ta một cái:
“Lấy cho tôi một chai bia lạnh, tôi sẽ ra ngay.”
“Ok”
Lý Tam Tân cũng không vội ra ngoài ngay. Anh xắn tay áo lên, nhanh nhẹn dọn dẹp lại phòng tắm bị Lâu Diên làm bừa bộn. Con dao được cất đi, các chai lọ bị đổ trên bồn rửa tay đều được dựng lên và xếp gọn gàng. Lý Tam Tân cọ rửa sàn nhà dính bùn một lần nữa, cuối cùng lôi quần áo bẩn mà Lâu Diên đã vứt vào túi rác ra giặt, miệng thở dài:
“Tôi đã nói với cậu rồi mà. Lần sau vứt quần áo bẩn thì giặt trước đi chứ?”
Lâu Diên kéo dài giọng nói: “Phiền phức.”
Lý Tam Tân đặt một cái chậu nhựa xuống, cho quần áo vào ngâm rồi rắc thuốc tẩy và nước giặt vào.