Chương 38

Đám đông bên ngoài cổng trường xôn xao, vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, lùi lại hai bước, thốt lên:

“Đây là người hay ma quỷ vậy?”

Chẳng mấy chốc, gió lạnh ngừng thổi, mây đen cũng dần tan biến, mọi thứ trở nên tĩnh lặng. Ánh trăng lạnh lẽo từ trên cao rải xuống thứ ánh sáng trắng bệch, chiếu lên bóng dáng trẻ tuổi ấy.

Mái tóc bạc dị thường, không giống người thường, lộ ra từ bóng tối. Chiếc mũi cao thẳng, xương hàm thanh thoát.

…Và một nụ cười khẽ nhếch nơi khóe môi.

Khi người đó tiến lại gần, mọi người mới nhìn rõ trong tay người ấy đang nắm chặt một trái tim đẫm máu. Trái tim ấy thậm chí còn đang đập một cách quỷ dị! Từng giọt máu tí tách rơi từ tay anh ta xuống đất, kéo thành một vệt đỏ ghê rợn.

“A!”

Nhiều người hít vào một hơi lạnh, sợ hãi tột độ, lùi thêm vài bước. Một số bậc cha mẹ tuyệt vọng bị cơn giận dữ và căm hờn làm cho mờ mắt, hai tay nắm chặt, chỉ muốn xông lên chất vấn.

“Ngươi là ai?! Có phải ngươi gϊếŧ con ta không?!”

“Ma quỷ, chắc chắn là ma quỷ!”

Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, có người reo lên trong cuồng hỉ:

“Nhanh nhìn kìa! Các học sinh ra rồi!!!”

Phía sau bóng dáng ấy, một đám đông học sinh đang rụt rè, đầy vẻ hoảng sợ, dìu nhau bước ra từ tòa nhà học và ký túc xá.

Các phụ huynh không kìm được nữa, ùa vào trong cổng trường, lớn tiếng gọi tên con mình, ôm chặt lấy các con trong vòng tay.

Những học sinh được cha mẹ ôm lấy vừa khóc nức nở với gia đình, vừa không giấu nổi vẻ sợ hãi, len lén nhìn về phía người đã bước ra khỏi cổng trường.

Một phụ huynh hỏi:

“Người đó là ai? Cũng là học sinh trường các con à?”

Học sinh nuốt nước bọt, khẽ đáp:

“Là học sinh trường chúng con, hình như tên là… Phó Tuyết Châu.”

Phó Tuyết Chu rời khỏi trường học, đi vào một con hẻm tối hẻo lánh vắng người. Bỗng, anh dừng bước, ngoảnh đầu nhìn ra phía sau.

Mái tóc bạc phất phơ sau lưng, vẽ nên một đường cong nguy hiểm.

Phó Tuyết Chu nhàn nhạt nói:

“Ra đi.”

Một người đàn ông trung niên mặc bộ đồ công nhân xám xịt với vẻ mặt sợ sệt từ sau bức tường bước ra. Ông ta nước mắt giàn giụa chạy đến trước mặt Phó Tuyết Chu, quỳ sụp xuống đất, liên tục dập đầu:

“Cầu xin cậu cứu con gái tôi với, tiểu huynh đệ! Con bé cũng bị quỷ bắt đi rồi, cầu xin cậu cứu con bé với. Con bé mới mười sáu tuổi, cầu xin cậu...”

Phó Tuyết Chu cúi đầu nhìn ông ta, vẻ mặt bình tĩnh. Người đàn ông trung niên bị nhìn đến hoảng sợ nhưng vẫn cắn răng kiên trì, đưa tay nắm lấy ống quần Phó Tuyết Chu, khẩn cầu một cách ti tiện:

“Cầu xin cậu, chỉ cần cứu được con gái tôi, bảo tôi làm gì cũng được, dù có lấy mạng tôi cũng được!”

"Thật sao?"

Phó Tuyết Chu cười, nhẹ giọng nói:

“Vậy thì ông đi chết đi.”

Anh cúi người, những ngón tay trắng bệch thon dài như dao đâm vào l*иg ngực người đàn ông trung niên trước khi ông ta kịp phản ứng, nghiền nát trái tim đại diện cho sự sống.

Đôi mắt người đàn ông trung niên trợn ngược. Ông ta sửng sờ không thể tin được nhìn Phó Tuyết Chu. Máu tươi chậm rãi chảy ra từ khóe miệng rồi cứng đờ đổ gục xuống đất.

Phó Tuyết Chu vẩy đi những mảnh thịt và vết máu trên tay, sau đó lấy khăn giấy ăn lau sạch những thứ dơ bẩn còn sót lại.

Phó Tuyết Chu cúi đầu, chậm rãi lau từ đầu ngón tay đến các khớp xương, tỉ mỉ không bỏ sót một chỗ nào.

Sau khi lau tay xong, Phó Tuyết Chu quay người đi sâu vào trong con hẻm, đồng thời đưa trái tim của sinh vật quỷ dị mà anh mới lấy được ở trường học lên miệng. Máu đỏ tươi dính đầy trên môi và cằm anh. Phó Tuyết Chu từ từ nuốt xuống từng miếng một như thể đang thưởng thức món ngon, đôi mắt dần ánh lên tia đỏ.

Ở một góc khuất không ai để ý phía sau, thi thể người đàn ông trung niên nhanh chóng thối rữa, hóa thành một vũng bùn thịt có hình dạng của sinh vật quỷ dị.

Khu chung cư Hạnh Phúc.

Gió lạnh thổi hiu quạnh, trong các căn hộ không còn nhiều nhà sáng đèn. Ông bảo vệ ở phòng bảo vệ trước cổng khu chung cư cũng đang gục mặt ngủ gật trên bàn, tiếng ngáy mỗi lúc một to.

Bước chân Phó Tuyết Chu nhẹ nhàng, không nhanh không chậm đi đến trước cửa nhà, nghe thấy tiếng nhai rõ ràng truyền ra từ bên trong cánh cửa chống trộm.

Anh đứng trước cửa im lặng lắng nghe một lúc. Cho đến khi một cơn gió lạnh thổi mái tóc bạc bay sang một bên mặt, anh mới đẩy cửa nhà ra, bước vào.

##########

Khi Lâu Diên đưa Đoàn Trạch Ca trở về nhà Lý Tam Tân, đã một tiếng đồng hồ trôi qua.

Lâu Diên nảy ra một ý nghĩ. Anh ta cầm con dao đã đặt trên bồn rửa tay khi cởϊ qυầи áo, nhẹ nhàng rạch một đường trên cánh tay.

Máu tức thì trào ra như những hạt châu nhỏ li ti, Lâu Diên nhìn chằm chằm vào vết thương và đếm. Đến khi anh đếm đến hai mươi, vết thương này đã đông máu và đóng vảy với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.