Anh giơ tay lên, nhìn đồng hồ, kinh ngạc thốt lên:
“Mới chỉ trôi qua một tiếng đồng hồ?!”
Rõ ràng là anh đã ở trong quỷ vực ít nhất cũng phải năm tiếng rồi!
Đoạn Trạch Ca ngồi ở ghế phụ, chống cằm, chậm rãi nói:
“Một tiếng thì có gì lạ? Từ lúc tôi nhìn thấy cậu bước vào tòa nhà đến khi tôi xuống tầng một giúp cậu thoát khỏi quỷ vực. Toàn bộ quá trình chỉ mất khoảng hai phút thôi.”
Lâu Diên quay phắt sang nhìn Đoạn Trạch Ca:
“Cậu chắc chứ?”
Đoạn Trạch Ca gật đầu chắc nịch, tay xoa cằm vẻ băn khoăn:
“Cậu tưởng là đã qua bao lâu rồi?”
Lâu Diên day trán, trầm ngâm vài phút mới chậm rãi đáp:
“Tôi cứ tưởng đã năm, sáu tiếng trôi qua rồi. Chẳng lẽ tất cả chỉ là ảo giác? Không... không đúng, tôi còn ăn một bữa trong quỷ vực. Dù cảm giác no là giả nhưng năng lượng tinh thần đã hồi phục của tôi phải giải thích thế nào?"
"Khi tôi nghỉ ngơi bên trong, năng lượng tinh thần từ 2 tăng lên 10 thì phải mất ít nhất một tiếng rưỡi mới có thể phục hồi như vậy. Tinh lực không bao giờ lừa người. Tôi chắc chắn mình không thể chỉ ở đó có hai phút.”
Đoạn Trạch Ca lắc đầu, nghiêm túc nói:
“Thế thì đúng là kỳ lạ thật.”
“Chỉ có một khả năng giải thích được...”
Lâu Diên mở tay ra, nhìn chăm chú vào lòng bàn tay mình.
Loại sức mạnh quỷ dị mà anh đã nuốt chửng kia hẳn phải liên quan đến thời gian. Chính vì vậy mà trong quỷ vực, dòng chảy thời gian mới trở nên khác biệt.
Lâu Diên trầm ngâm nắm chặt tay lại, không nói thêm gì nữa, khởi động xe chạy thẳng về hướng thành phố.
Anh cần phải tìm thời gian để nghiên cứu kỹ lưỡng loại sức mạnh kỳ dị trong cơ thể mình.
##########
Đêm khuya, trước cổng Đại học Thành Giang.
Thường ngày, Đại học Thành Giang tràn ngập không khí học thuật nhưng giờ đây lại bị bao trùm bởi một đám mây đen u ám. Làn gió lạnh lẽo, âm u thổi qua khuôn viên trường, cuốn theo mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa khắp nơi.
Một nhóm phụ huynh học sinh tụ tập trước cổng trường, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng và sợ hãi nhìn vào bên trong. Đã có người không kìm được mà nức nở bật khóc, tiếng khóc bi thương vang lên không ngừng.
Khoảng nửa tiếng trước đó, một sự cố bất ngờ đã xảy ra tại Đại học Thành Giang. Nhiều tiếng la hét thảm thiết vang lên từ các tòa nhà giảng dạy và ký túc xá, thu hút đông đảo người dân hiếu kỳ đến vây xem.
Họ tận mắt chứng kiến nhiều học sinh và giáo viên điên cuồng chạy về phía cổng chính nhưng tất cả đều chết thảm ngay trong khuôn viên trường. Các bảo vệ muốn bỏ chạy cũng như bị quỷ ám, quỳ xuống bên tường mà đập đầu tự sát. Toàn bộ khuôn viên trường lập tức biến thành một địa ngục đẫm máu.
Những phụ huynh nóng lòng muốn vào trường tìm con ngay khi bước chân vào trường bỗng chốc như bị quỷ nhập. Người thì tự tay bóp cổ mình đến chết hoặc đập đầu tự sát vào tường như mấy bảo vệ. Người phụ huynh đi xa nhất cũng chỉ đi được khoảng hai mươi mét.
Lúc này, vô số thi thể nằm rải rác trên nền đất bên trong cổng trường, từ gần đến xa, máu chảy lênh láng. Mỗi thi thể đều lồi mắt, chết trong sự oán hận và vẻ mặt kinh hoàng.
Chuyện này quá đáng sợ!
Hoàn toàn không thể giải thích bằng khoa học!
Trơ mắt nhìn những thi thể này, không một ai còn dám bước vào cổng trường để chịu chết. Các bậc phụ huynh hoặc la hét, hoặc điên cuồng gào thét, tiếng khóc than vang trời.
Một phụ nữ trung niên, khóc đến chân mềm nhũn, không kìm được, vừa gọi tên con "Đại Nha" vừa định lao vào trường. Những người xung quanh vội vàng ngăn bà lại:
"Bà muốn chết sao?!"
“Chị ơi đừng kích động, chúng tôi đã báo cảnh sát rồi, đợi cảnh sát đến là được thôi.”
"Nhưng con gái tôi Đại Nha lỡ chết rồi thì sao đây! Con bé chết rồi thì sao đây!"
Người phụ nữ trung niên gào khóc đau đớn.
Tiếng khóc đau thương lại khiến cảm xúc của những phụ huynh khác vỡ òa theo. Bầu không khí đau buồn và u uất ngày càng nặng nề, đè nặng khiến mỗi người không thể đứng thẳng được.
Gió lạnh rít gào trong khuôn viên trường như tiếng khóc than bi thảm của những người đã khuất.
Đột nhiên, một phụ huynh đang căng thẳng nhìn chằm chằm vào tòa nhà giảng dạy, run rẩy cất tiếng gọi đầy kinh ngạc: “Có người, có người ra rồi?!”
Mọi người vội ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một bóng dáng gầy gò trong chiếc áo khoác rộng thùng thình bước ra từ tòa nhà giảng đường, đang tiến về phía cổng trường.
Gió lạnh thổi qua, mang theo cát bụi làm mờ nhạt bóng hình ấy trong làn sương mù. Đám đông từ xa nhìn theo, căng thẳng và hồi hộp, chỉ thấy mái tóc dài của người đó bị gió thổi thổi bay tán loạn. Áo khoác bị gió cuốn lệch sang một bên, toát lên một khí chất nguy hiểm và bất an.
Mây đen cuồn cuộn, như thể đang gào thét giận dữ về phía người ấy nhưng bóng dáng đó không chút dao động. Anh ta bình thản bước qua vũng máu tươi lênh láng trên mặt đất, bước qua những thi thể không còn nguyên vẹn, tiến ngày càng gần đến cổng trường.