Chương 36

Đoạn Trạch Ca gật đầu, thậm chí còn dang tay ra, thong thả xoay một vòng trước mặt Lâu Diên, dùng giọng điệu như đang nghi ngờ chỉ số thông minh của đối phương:

“Rõ ràng mà, tôi là một kẻ vô gia cư.”

Lâu Diên: “...”

Người đàn ông bí ẩn dường như rất thích thú với biểu cảm của Lâu Diên, bật ra mấy tiếng cười khoái trá rồi mới nghiêm túc lại:

“Tôi không có nơi nào để đi. Nhà máy bỏ hoang này là nơi trú ngụ khá tốt với một kẻ vô gia cư như tôi. Vì cửa sổ tầng một và tầng hai đều đã vỡ nên tôi ngủ ở tầng trên, nơi có thể chắn gió. Nhưng không ngờ tối nay đột nhiên xuất hiện quái vật ở đây, nhờ trong họa có phúc mà tôi lại may mắn kích phát được năng lực "chiêm tinh" của mình.”

Anh ta nhún vai: “Trước khi cậu đến, tôi đã xuống tầng xem qua, quái vật ở tầng hai. Còn cái cậu gọi là ‘quỷ vực’ thì bắt đầu lan từ tầng một nên không ảnh hưởng gì đến tôi ở tầng trên. Lúc thấy cậu bị mắc kẹt, tôi có lòng tốt nên mới giúp một tay."

"Nói thật, lúc con quái vật mới xuất hiện, quỷ vực chỉ chiếm khoảng một phần ba tầng một, nhưng đến khi cậu tới thì nó đã lan ra toàn bộ tầng một. Tôi đoán nếu cậu không kịp thời ngăn chặn, nó có khi sẽ tiếp tục lan lên tầng trên, chiếm cả tòa nhà. Nói vậy thì, cứu cậu cũng là cứu chính tôi thôi.”

Anh ta giải thích rất chân thành và chi tiết. Dù Lâu Diên có tin hay không nhưng nét mặt cũng dịu lại phần nào:

“Cảm ơn anh đã giúp tôi thoát khỏi quỷ vực.”

“Không cần cảm ơn.”

Đoạn Trạch Ca chậm rãi nhấn mạnh.

"Vì cậu chính là người mà tôi chọn để đi theo. Giúp cậu là việc nên làm. Nhưng nếu cậu nhất định muốn cảm ơn, vậy thì chi bằng mang tôi theo đi? Cậu xem tôi đấy, một kẻ vô gia cư không nơi nương tựa, không xu dính túi, sống khổ sở biết bao, mai là đói đến nơi rồi.”

Lâu Diên lập tức rút ví ra, định lấy một thẻ ngân hàng đưa cho Đoạn Trạch Ca thì bị anh ta lắc đầu từ chối:

“Không, tôi không cần tiền. Tôi chỉ muốn đi theo cậu. Lá bài Tarot đã nói với tôi rằng chúng ta trong tương lai sẽ trở thành những người bạn đồng hành tin tưởng lẫn nhau. Tôi rất muốn biết lời tiên đoán đó có thành thật không."

"Cậu hãy tin tôi một chút, mang tôi theo. Tôi sẽ không làm hại cậu. Hơn nữa năng lực ‘chiêm tinh’ của tôi chắc chắn sẽ có ích với cậu, đúng không?”

Đây rồi, người này không phải vì tiền mà đến mà là vì "trái tim" của anh.

Lâu Diên bật cười:

“Nhưng tôi thực sự không thể tin anh được. Anh biết khá nhiều về tôi, lại còn thần bí như vậy nhưng tôi thì chẳng biết gì về anh ngoài một cái tên Đoạn Trạch Ca. Tôi thậm chí còn không biết anh trông như thế nào. Vậy làm sao tôi có thể yên tâm đưa anh theo được chứ?”

Đoạn Trạch Ca "ồ" lên một tiếng như vừa ngộ ra điều gì đó:

“Nếu anh thấy mặt tôi, anh sẽ bằng lòng đưa tôi đi chứ?”

Lâu Diên không phủ nhận: “Có lẽ vậy?”

Người đàn ông bí ẩn không nói thêm lời nào, dứt khoát tháo chiếc mũ xám đen ra, vén mái tóc dài ngang vai lộn xộn như cỏ khô, để lộ khuôn mặt đầy sẹo đáng sợ đầy dữ tợn do dao chém.

Đoạn Trạch Ca nhếch môi cười, những vết sẹo dài ngoằn như con rết trên mặt anh ta cũng theo đó cũng di chuyển theo.

“Hy vọng không làm anh sợ, tôi xấu lắm.”

Nói là "xấu xí" thì không bằng nói là "bị sẹo xấu". Lâu Diên không biết quá khứ của Đoạn Trạch Ca rốt cuộc là gì mà lại để lại nhiều vết sẹo sâu nông lẫn lộn trên mặt đến vậy. Những vết sẹo ấy đan xen lộn xộn khiến người ta không thể nhìn rõ ngũ quan hay diện mạo ban đầu ra sao của Đoạn Trạch Ca. Chỉ có thể thấy rằng người gây ra những vết sẹo đó chắc chắn đã ra tay tàn độc, hoàn toàn nhằm mục đích hủy hoại dung nhan, không hề nương tay.

Lâu Diên không phải là người dễ mềm lòng nhưng không hiểu sao lúc này trong lòng lại thoáng có chút xót xa. Anh tặc lưỡi, trong lòng đột nhiên dâng lên cảm giác khó tả:

“Dọn dẹp rồi đi theo tôi.”

Đôi mắt Đoạn Trạch Ca lập tức sáng lên, vui vẻ đội lại mũ lên đầu:

“Được.”

Nhưng Đoạn Trạch Ca, một người vô gia cư, cũng chẳng có gì để thu dọn, liền tay không theo Lâu Diên lên xe.

Lâu Diên đến đây một mình nhưng lại đưa thêm một người về. Ngồi trên xe, Lâu Diên cũng không nhịn được mà thầm cảm thán rằng đôi cánh bướm của anh đã vỗ mạnh mẽ đến nhường nào.

Ở kiếp trước, anh chưa từng dung hợp với dị chủng, cũng không cứu được Lộ Hảo Tu, càng không có người nào tên Đoạn Trạch Ca chủ động tìm đến anh. Mọi thứ đều đã bước sang một ngã rẽ khác biệt rõ ràng.

Lâu Diên không biết sự thay đổi này là tốt hay xấu nhưng anh nghĩ dù sao cũng là tốt.

Vì chỉ cần thay đổi một chút thôi, thế giới này đối với Phó Tuyết Chu sẽ trở nên xa lạ hơn một chút.

Lúc này trời vẫn còn tối. Khi Lâu Diên khởi động xe, anh đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.