Chương 35

Trong lúc tâm trí anh chìm vào những suy nghĩ miên man, tai anh đột nhiên khẽ động.

“Ai?”

Lâu Diên lập tức mở mắt, ánh mắt sắc bén nhìn về phía cây cột bê tông ở đằng xa.

Xung quanh cây cột bê tông yên tĩnh, không có chuyện gì xảy ra. Chỉ có những tờ giấy cũ kỹ ố vàng bị gió thổi bay lên vài lượt, cứ như âm thanh anh vừa nghe chỉ là ảo giác.

Lâu Diên nheo mắt, bước lại gần cây cột bê tông, mỗi bước đi đều đầy cảnh giác và uy hϊếp:

“Tôi đã nghe thấy tiếng bước chân của anh rồi. Anh còn muốn trốn nữa sao?”

“Bị phát hiện rồi à.”

Một giọng đàn ông khàn khàn vang lên. Từ sau cột bê tông, một người đàn ông dáng vẻ gầy gò chậm rãi bước ra.

Người đàn ông cao khoảng một mét tám, dáng người cao lớn nhưng gầy guộc. Anh ta mặc một chiếc áo khoác dày bụi bặm, mái tóc rối bù dài đến vai. Trên đầu đội một chiếc mũ xám đủ để che khuất nửa khuôn mặt, không nhìn rõ cụ thể khuôn mặt. Nhìn qua, anh ta trông giống như một người vô gia cư sa cơ lỡ vận.

Lâu Diên lạnh lùng hỏi:

“Anh là ai?”

“Tôi không có ác ý, không cần căng thẳng như vậy.”

Người đàn ông giơ hai tay lên cười khúc khích vài tiếng, giọng nói khàn khàn khó nghe:

“Tôi là Đoạn Trạch Ca, rất vui được gặp anh, bạn của tôi.”

Lâu Diên bình tĩnh hỏi:

“Anh vẫn luôn ở đây sao?”

"Đúng vậy."

Người đàn ông bí ẩn kéo vành mũ xuống, thản nhiên nói:

“Tôi vẫn luôn ở đây, Lâu tiên sinh.”

“Tại sao anh lại biết tên tôi?”

Người đàn ông bí ẩn mỉm cười, có chút tinh nghịch nói: “Thỉnh thoảng tôi cũng đọc báo tài chính.”

Lâu Diên cười khẩy, từng bước tiến sát về phía người đàn ông bí ẩn:

“Tiếng bước chân dẫn tôi ra khỏi quỷ vực vừa rồi chính là của anh phải không?”

Lâu Diên tiến hai bước, người đàn ông bí ẩn lùi hai bước, vừa lùi vừa nói, giọng như bị tổn thương, khàn khàn như cọ xát vào sạn:

“Anh rất thông minh. Đó quả thực là tiếng bước chân của tôi... Hóa ra thứ đó gọi là quỷ vực sao? Vậy tôi quả thật đã cố ý giúp anh thoát khỏi quỷ vực. Vì anh đã đoán ra là tôi, chắc hẳn anh biết tôi không có ác ý với anh...”

“Xin hãy đừng tiến lại gần tôi thêm nữa. Anh bây giờ đối với tôi, mức độ nguy hiểm không kém gì con quái vật vừa rồi.”

Lâu Diên dừng bước, đánh giá người đàn ông bí ẩn: “Tôi nguy hiểm? Mục đích của anh là gì?”

Lúc này, dáng vẻ của Lâu Diên quả thực trông khá nguy hiểm, hoàn toàn không còn vẻ chỉnh tề. Bộ vest thường ngày đã bị dao cứa rách nát, loang lổ máu và nước đen làm bẩn. Tuy nhiên, Lâu Diên không hề cảm thấy gò bó hay tự ti vì những điều này. Lưng anh thẳng tắp, đôi chân dài hơi dang rộng đứng vững, khí thế ngút trời.

Gương mặt tuấn mỹ, đẹp đến mức đậm chất sắc sảo, dính đầy máu và bụi bẩn, môi đỏ rực, đuôi mắt cong lên đầy tà khí. Trong bối cảnh xác quái vật kỳ dị này, anh trông như một bóng ma quỷ mị đầy nguy hiểm.

Người đàn ông bí ẩn cũng dừng lại theo, thái độ rất tốt, lần lượt trả lời:

“Tôi tận mắt thấy anh nuốt trái tim con quái vật đó, rồi từ bên trong con quái vật lăn ra. Có thể gϊếŧ được con quái vật mạnh mẽ như vậy, trong mắt tôi anh đương nhiên rất nguy hiểm. Còn về mục đích của tôi, thực ra rất đơn giản, tôi chỉ muốn đến xem người mà tôi sẽ đi theo trong tương lai là một người như thế nào mà thôi.”

Lâu Diên nhíu mày, lặp lại:

“Người mà tôi sẽ đi theo trong tương lai?”

"Đúng vậy."

Người đàn ông bí ẩn tự xưng là Đoạn Trạch Ca lấy ra một bộ bài Tarot từ túi, hai tay thuần thục xào bài.

“Tôi đã thức tỉnh một năng lực gọi là ‘bói toán’. Sau khi thức tỉnh, vì tò mò về khả năng này, tôi đã lập tức bói cho mình một quẻ về tương lai. Kết quả cho thấy tôi sẽ đi theo một người ở nơi này. Tôi muốn biết người đó là ai và rồi tôi gặp anh.”

Lâu Diên không ngờ lại là chuyện như vậy. Điều này nghe có vẻ hợp lý, nhưng anh lại không tin:

“Tại sao anh đến đây lại không bị mắc kẹt trong quỷ vực như tôi?”

Không những không bị mắc kẹt trong quỷ vực, mà còn ung dung ám chỉ, giúp Lâu Diên thoát khỏi quỷ vực.

Ngay cả Lâu Diên với kinh nghiệm từ kiếp trước cũng không thể làm được đến mức độ này. Thiên Phú của anh và Thiên Phú của Đoạn Trạch Ca đều thuộc loại ‘tiên tri’ nhưng Thiên Phú của anh đã bị quỷ vực che chắn. Vậy tại sao một người mới thức tỉnh năng lực như Đoàn Trạch Ca lại có thể làm được điều đó?

“Thật ra, tôi sống ngay trong tòa nhà này.”

Lâu Diên ngỡ ngàng khi người đàn ông bí ẩn tiết lộ. Câu trả lời của người đàn ông bí ẩn lại một lần nữa nằm ngoài dự liệu của Lâu Diên.

Lâu Diên ngẩn ra, không giấu vẻ kinh ngạc:

“...Anh nói anh sống ở đây?”