Dồn chút tỉnh táo cuối cùng, Lâu Diên vội vàng nuốt chửng trái tim trong tay, ngoạm từng miếng lớn, nuốt vội trong tuyệt vọng.
Vừa nuốt xong, đầu Lâu Diên đã bị cơ thể quái vật nhấn chìm. cánh tay anh thẳng tắp vươn ra ngoài như cầu cứu cuối cùng cũng vô lực giãy giụa hai cái trong không trung. Sau đó, ngón tay cuối cùng cũng chìm hẳn vào lớp thịt, biến mất vô tăm tích.
Không cam tâm!
Mắt Lâu Diên nhắm chặt, cảm giác ngạt thở và mê man đồng loạt kéo đến. Trong khoảnh khắc cuối, anh nghĩ:
“Ta sắp chết rồi sao?”
“Sống lại một lần. Vậy mà vẫn chẳng thay đổi được gì… Lâu Diên.”
Trong không gian trống rỗng của tòa nhà, chỉ còn lại khối thịt nhớp nháp của con quái vật. Nó cúi đầu, đôi mắt đỏ rực chậm rãi khép lại, tiếp tục phát ra những tiếng thì thào đứt quãng: “À… ư… ừ…”
##########
Đau.
Đau quá.
Lâu Diên đau đớn không ngừng lăn lộn, anh cắn chặt răng, hai tay bấu víu vào mặt đất. Ngay cả khi dùng dao tự rạch vào mình cũng không đau đến thế này. Cái đau này như thể linh hồn bị xé toạc rồi bị vò nát ném vào đống lửa mà thiêu đốt. Nỗi đau ấy dữ dội đến mức anh không còn chút sức lực nào để kêu lên thành tiếng.
Không biết bao lâu trôi qua, cảm giác đau đớn cuối cùng cũng dần dần tan biến.
Lâu Diên toát mồ hôi toàn thân, như thể vừa từ dưới nước lên. Anh cuộn người nằm trên mặt đất, cơ thể không kiểm soát được mà co giật từng hồi, hơi thở dồn dập, nặng nề.
Vài phút sau, Lâu Diên cuối cùng cũng chống tay xuống đất loạng choạng đứng dậy, mơ màng nhìn xung quanh.
Chiếc đèn pin bị ném rơi vẫn sáng, ánh sáng yếu ớt chiếu về phía con quái vật từng ở đó. Nhưng giờ đây, con quái vật dựa tường đã biến mất, chỉ còn lại vũng chất lỏng đen đặc chảy tràn trên nền đất.
“Chuyện gì đã xảy ra?”
Lâu Diên vô cùng hoang mang, anh cúi đầu vươn tay siết chặt nắm đấm. Anh chỉ cảm thấy trong cơ thể tràn ngập một luồng sức mạnh vô cùng xa lạ nhưng cũng cực kỳ nguy hiểm.
Luồng sức mạnh này không tương thích với cơ thể Lâu Diên nhưng lại bị cưỡng chế hòa nhập vào, như một ngọn lửa âm ỉ, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.
Đây chính là sức mạnh kỳ dị sao?
Anh đã thành công rồi ư?!
Lâu Diên ngẩng đầu nhìn quanh.
Ngoài luồng sức mạnh đang rục rịch trong cơ thể, thể chất của Lâu Diên cũng có những thay đổi rõ rệt. Năm giác quan trở nên nhạy bén hơn hẳn so với lúc còn là người bình thường. Anh thậm chí có thể nhìn rõ vân tay trên lòng bàn tay mình trong bóng đêm, nhìn rõ vũng nước đen đang từ từ chảy trên mặt đất ở đằng xa... Thính giác cũng vậy. Tiếng gió, tiếng nước và cả tiếng giấy vụn dưới lầu bị gió lật, anh đều có thể nghe thấy.
Lâu Diên chợt nhớ ra điều gì đó, anh vén tay áo lên nhìn. Cánh tay giờ đây mịn màng, săn chắc, hoàn toàn không có bất kỳ dấu vết nào của vết thương.
“Chẳng lẽ…?”
Lâu Diên hai mắt lấp lánh. Anh tiếp tục kiểm tra những vết thương khác trên người mình, phát hiện ngoài những vết thương nhỏ do lăn lộn trên mặt đất lúc đau đớn mà cọ xát ra thì không còn vết thương nào khác.
Những vết thương tự rạch trước đó hoàn toàn đã lành rồi.
Niềm vui sướиɠ tột độ ập đến, Lâu Diên bật cười thành tiếng:
“Mình thực sự đã hòa nhập với quỷ dị thành công rồi sao? Hahahahaha.”
Anh đưa mắt nhìn vào bảng thông tin trong đầu, phát hiện thông tin trên bảng cũng có một chút thay đổi nhỏ.
[Người có thiên phú: Lâu Diên
Năng lực thức tỉnh: Cảm nhận nguy hiểm
Tinh thần lực: 10/50]
Bảng thông tin không hiển thị sức mạnh quỷ dị nhưng tinh thần lực của anh đã tăng gấp đôi, thậm chí còn hơn. Đây quả là một niềm vui ngoài mong đợi!
Lâu Diên thoát chết trong gang tấc, tâm trạng vui sướиɠ không thể diễn tả bằng lời. Anh cười sảng khoái một lúc nhưng tiếng cười dần tắt, anh cũng với vẻ mặt phức tạp nhìn đôi tay mình.
Trái tim trong l*иg ngực anh đập đều, “thình thịch, thình thịch”. Lâu Diên nhắm mắt, lắng nghe nhịp đập ấy nhưng trong đầu lại hiện lên hình ảnh trái tim quỷ dị mà anh đã nuốt chửng.
Trái tim con người đập. Trái tim quỷ dị cũng đập.. Vậy trái tim đang đập trong cơ thể anh bây giờ có còn là một trái tim thuộc về con người nữa không?
Mình… còn là con người sao?
Một cảm giác kỳ lạ đột nhiên dâng lên trong lòng. Lâu Diên không kìm được suy nghĩ, nghiền ngẫm.
Anh đã dung hợp với một sinh vật quỷ dị cấp độ hủy diệt. Sức mạnh ấy giờ đây đang ngủ yên trong cơ thể anh và có thể bộc phát bất kỳ lúc nào, biến anh thành một con quái vật. Một người như vậy, còn có thể được coi là con người thực sự không?
Hay là một sự tồn tại kỳ lạ nửa người nửa quỷ?
Một người như anh, dường như thực sự không thể được gọi là “người” nữa.
Lâu Diên biết rõ những suy nghĩ này chẳng mang lại kết quả hay thay đổi được gì. Nhưng chính những trăn trở ấy lại là minh chứng rằng anh vẫn còn tư duy của một con người.