Thoạt nhìn, nó giống như một ngọn núi đen mọc đầy những bông hoa xương trắng, không hề đẹp đẽ, chỉ khiến người ta rùng mình sợ hãi.
“Lách tách, lách tách.”
Những giọt chất lỏng đen kịt nhỏ xuống từ gai xương, từng giọt, từng giọt hòa vào "dòng sông” chảy trên mặt đất.
Lầu Diên chậm rãi đưa mắt từ từ nhìn lên trên, cuối cùng cũng tìm thấy những chỗ giống như ngũ quan của con quái vật.
Mắt, mũi, miệng.
Dù không hoàn toàn giống con người, nó vẫn mang những đường nét phảng phất hình hài nhân loại. Con quái vật quá khổng lồ, lớn đến mức nếu nó đứng dậy, cả tòa nhà có lẽ sẽ rung chuyển theo từng bước chân. May mắn thay, nó dường như đang chìm trong giấc ngủ sâu.
Mắt con quái vật nhắm nghiền, khối thịt khổng lồ phập phồng theo nhịp thở, hơi thở mang theo mùi tanh thoát ra từ lỗ mũi. Dù Lâu Diên đã đứng ngay trước mặt, nó vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu không nhúc nhích, không hề có dấu hiệu tỉnh lại.
Lầu Diên thở phào nhẹ nhõm.
Ý thức lại sắp rơi vào trạng thái hỗn loạn, Lầu Diên lại dùng dao rạch vết thương trên cánh tay. Cánh tay vừa mới cầm máu lại chảy ra máu tươi nhưng lần này, Lầu Diên lại ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào quyến rũ từ chính máu của mình.
Yết hầu của Lâu Diên không tự chủ mà lên xuống. Như bị ma xui quỷ ám, anh đưa con dao lên môi. Đầu lưỡi thò ra, liếʍ đi vệt máu đỏ tươi trên dao.
Vị máu lan tỏa, Lâu Diên vô thức nở nụ cười thỏa mãn đầy ma mị. Nhưng ngay khoảnh khắc sau, khi tỉnh táo trở lại, nụ cười ấy cứng đờ trên gương mặt.
Anh nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong dao. Khóe môi dính máu đỏ tươi, hai mắt lóe lên ánh sáng đỏ quỷ dị, trông như đã bị thứ yêu ma quỷ quái gì đó mê hoặc.
Hiệu quả của việc tự làm đau để giữ tỉnh táo ngày càng yếu đi…
Sắc mặt Lầu Diên khó coi, đặt con dao xuống. Anh không thể lãng phí thời gian nữa. Anh cần nhanh chóng tìm thấy trái tim của con quái vật này.
Trái tim của những sinh vật kỳ dị không nằm ở vị trí cố định. Càng là quái vật mạnh mẽ, trái tim càng được giấu kỹ trong những góc an toàn nhất của cơ thể.
Nhưng Lâu Diên không còn thời gian hay lý trí để suy đoán trái tim của con quái vật này đang ở đâu. Dựa vào bản năng, anh quyết định hành động, trèo lên cơ thể khổng lồ của nó, hướng về phía ngực.
Quái vật có ngũ quan giống người, trái tim cũng có thể ở vị trí ngực… Lầu Diên mơ màng nghĩ, chút lý trí còn sót lại chống đỡ anh trèo lên.
Da thịt của quái vật như một vũng bùn lầy, mỗi bước chân đều lún sâu vào lớp thịt mềm nhũn. Lầu Diên dùng cả tay chân, vừa rút ra vừa leo tiếp. Đợi đến khi anh trèo đến vị trí ngực của quái vật thì toàn thân đã không còn chút sức lực nào.
Nhanh lên…
Lâu Diên run rẩy gắng sức vươn hai tay, dồn hết sức lực cắm sâu vào lớp huyết nhục đen kịt của con quái vật. Chỉ trong thoáng chốc, nửa cánh tay anh đã chìm ngập vào bên trong, nơi lớp thịt đen dao động như sóng nước.
Lâu Diên ra sức khuấy động đôi tay trong cơ thể nhầy nhụa, cố tìm kiếm trái tim của nó. Nhưng càng vùng vẫy, anh càng lún sâu vào lớp thịt nhớp nháp. Chỉ một lát sau, nửa thân người anh đã bị lớp thịt của quái vật bao bọc.
Ánh mắt Lâu Diên trống rỗng, động tác tay chân dần trở nên tê dại. Anh như một kẻ mất hồn chìm trong vũng lầy, càng giãy giụa càng lún sâu. Chẳng mấy chốc, chỉ còn phần vai và đầu của anh nhô ra khỏi cơ thể quái vật.
Đột nhiên, khối thịt khổng lồ rung chuyển. Con quái vật khẽ động.
Sự chuyển mình bất ngờ khiến Lâu Diên giật mình ngẩng đầu. Đôi mắt đỏ rực khổng lồ của con quái vật đã mở ra, lặng lẽ đối diện với anh.
“...!”
Nỗi kinh hoàng kéo Lâu Diên tỉnh táo trở lại từ cơn mê muội. Theo bản năng, anh cố rút tay ra khỏi lớp thịt để tự vệ. Nhưng ngay lúc đó, đầu ngón tay anh chạm phải một khối thịt nóng hổi đang đập liên hồi!
Là gì thế này?!
Tim Lâu Diên đập nhanh dữ dội. Không dám tin, anh siết chặt khối thịt ấy, dồn toàn bộ sức lực còn lại để giật mạnh nó ra khỏi cơ thể quái vật.
Máu thịt bắn tung tóe như bùn lầy. Lâu Diên giằng tay thoát khỏi sự kìm hãm, nâng cao một trái tim cỡ bàn tay, vẫn còn đập thình thịch. Dòng máu đen đặc quánh chảy dọc cánh tay anh, kéo thành từng sợi nhớt nhát.
Đây là trái tim của con quái vật!
Kỳ lạ thay, con quái vật không có bất kỳ động tác nào khác để phản kháng. Nó chỉ lặng lẽ quan sát Lâu Diên, rồi há to cái miệng tanh hôi, phát ra những âm thanh mơ hồ: “Ừ… ư… à…”
Những lời lẩm bẩm không rõ nghĩa, như thể đang nói điều gì đó.
Tiếng thì thào khó hiểu lại khiến tinh thần Lâu Diên bị ô nhiễm thêm lần nữa. Một cơn chóng mặt chết chóc ập đến. Vai anh bắt đầu lún sâu vào cơ thể quái vật, rồi đến cổ, đến cằm.