Anh ngồi xuống tại chỗ, chuẩn bị nghỉ ngơi để hồi phục tinh thần lực đang liên tục suy giảm. Nếu cứ tiếp tục đi, Lâu Diên cảm thấy mình sẽ lạc lối trong bóng tối.
May mắn thay, trong túi còn có thức ăn và nước uống. Vì không biết sẽ phải ở lại quỷ vực bao lâu, Lâu Diên không dám ăn quá nhiều. Anh ăn vài miếng bánh quy nén và uống vài ngụm nước, sau đó dựa vào ba lô, nhắm mắt lại chợp mắt.
Tinh thần lực chỉ có thể hồi phục thông qua nghỉ ngơi. Do sự ô nhiễm tinh thần lực từ quỷ vực, tinh thần lực của Lâu Diên đã giảm từ 5 xuống 2. Tinh thần lực càng thấp thì càng dễ bị ảnh hưởng bởi sức mạnh kỳ dị. Lâu Diên ít nhất phải đợi tinh thần lực hồi phục lên 10 mới dám tiếp tục đi trong bóng tối.
Dù đang nghỉ ngơi trong quỷ vực, Lâu Diên cũng không dám lơ là cảnh giác. Vì vậy tinh thần lực hồi phục rất chậm. Khoảng một tiếng rưỡi sau, tinh thần lực của anh mới từ từ tăng lên 10.
Lâu Diên đứng dậy khỏi mặt đất, khoác ba lô lên vai, tiếp tục bước đi trong không gian tối tăm và vô định.
Nhờ kinh nghiệm trước đó, lần này anh chủ động vừa đi vừa ôn lại mọi thứ trong đầu. Anh bắt đầu bằng việc nhẩm thuộc bài học rồi đến các định lý, sau đó chuyển sang hồi tưởng những kế hoạch công việc tiếp thị tại công ty.
Lâu Diên cố gắng dùng cách này để duy trì lý trí và sự tỉnh táo của mình. May mắn là hiệu quả khá tốt, tinh thần anh luôn duy trì xu hướng ổn định trong quá trình học thuộc.
"Trưởng phòng Lưu hình như có nhắc đến một chiến lược tiếp thị mới..." Lâu Diên đang hồi tưởng thì bỗng nghe thấy những âm thanh khẽ khàng khác vang lên.
Giọng của Lâu Diên lập tức ngừng lại, toàn thân anh căng cứng, lắng nghe chặt chẽ mọi động tĩnh xung quanh.
Khi đôi mắt không còn nhìn thấy gì, thính giác sẽ trở nên đặc biệt nhạy bén. Rất nhanh, Lâu Diên lại nghe thấy tiếng động nhỏ bé từ xa đó.
“Lạch cạch.”
Đây là tiếng bước chân!
Sau khi xác định rõ phương hướng, Lâu Diên không chút do dự chạy về phía tiếng bước chân!
Bất kể tiếng bước chân này có nguy hiểm hay không, trong khoảnh khắc này, nghe trong tai Lâu Diên đều êm tai vô cùng. Lâu Diên chạy nhanh như bay, tai không ngừng bắt lấy những âm thanh nhỏ bé đó.
Tiếng bước chân mỗi lúc một gần.
Ngay khi Lâu Diên chuẩn bị tiếp cận được âm thanh ấy, chân anh bỗng khựng lại vì vấp phải thứ gì đó. Cả người loạng choạng, anh vội giữ thăng bằng. Cúi xuống dò dẫm trong bóng tối, anh bất giác không kìm được cười thành tiếng.
Là cầu thang.
Cuối cùng, trong màn đêm bất tận đơn điệu ấy, anh đã tìm thấy một thứ khác biệt.
Lâu Diên thu lại nụ cười, nâng cao cảnh giác, cẩn thận bước lên bậc thang. Gần như ngay khoảnh khắc anh đặt chân lên cầu thang, tiếng bước chân kia đột nhiên im bặt.
Anh khẽ cau mày, sự cảnh giác lập tức nâng lên. Theo từng bước chân đi lên cầu thang, bóng tối trước mắt dần loãng ra như mực được pha loãng trong nước. Mắt anh bắt đầu phân biệt được vài đường nét mơ hồ. Đến khi đặt chân lên mặt sàn một lần nữa, bóng tối đã nhạt đi thành một màn đêm bình thường.
Ánh trăng chiếu qua cửa sổ, trải một lớp sáng bạc dịu nhẹ lên nền gạch.
Làn gió mang theo mùi mốc meo lại thổi qua mặt Lâu Diên nhưng lần này, ngoài mùi ẩm mốc quen thuộc, còn có một mùi tanh nồng, ẩm ướt và khó chịu tràn vào khứu giác.
Căng thẳng tột độ, Lâu Diên siết chặt quai ba lô, lôi ra chiếc đèn pin.
Ánh sáng bật lên, đèn pin lập tức phát huy tác dụng. Nhưng đôi mắt đã quá lâu không tiếp xúc với ánh sáng khiến anh bị chói, phải nheo lại, quay đầu né tránh. Mất vài giây, mắt anh mới dần thích nghi được. Lâu Diên mới xoay đầu lại, đưa ánh đèn về phía trước.
Ngay lập tức, hơi thở Lâu Diên lập tức nghẹn lại, ánh đèn trong tay rung bần bật.
Một cơn choáng dữ dội đập thẳng vào não bộ. Mắt Lâu Diên hoa lên, trước mắt mờ đi nhưng anh vẫn cố mở to mắt, nhìn thẳng về phía trước. Luồng xung kích tinh thần quá mạnh khiến ý thức của Lâu Diên bị chấn động. Chỉ số tinh thần của anh tụt dốc không phanh.
【Tinh thần lực: 10/20… 8/20… 5/20】
【Tinh thần lực: 3/20】
【Tinh thần lực: 0/20】
...Thứ đó... là cái gì vậy?
Ngay trung tâm của ánh sáng là một sinh vật khổng lồ.
Trong tầng lầu trống trải hoang tàn, một con quái vật phủ đầy những khối u đen kịt, ngồi bất động dựa vào tường như một bức tượng chết. Nước đen nhớp nháp rỉ ra từ khắp thân thể nó, nhỏ từng giọt xuống nền nhà lạnh ngắt, tạo thành những vũng nước đen đặc.
Mái nhà thấp nặng ép xuống thân thể dị hình ấy. Cái lưng khổng lồ cong vẹo đến mức gần như chạm trần. Toàn bộ cơ thể nó như một đống thịt nhão đang dính chặt lấy nửa căn phòng.
Hàng loạt xúc tu khổng lồ tựa như những cánh tay vặn vẹo bò lên tường và sàn nhà . Vô số gai xương trắng sắc nhọn tua tủa như những bông hoa mọc ra chi chít từ khắp các bướu thịt con quái vật.