Lâu Diên còn định dùng chút ánh sáng từ điện thoại để xua tan bóng tối dày đặc xung quanh nhưng anh nhanh chóng thất vọng.
Ánh sáng từ điện thoại chỉ đủ để chiếu sáng màn hình, giúp anh đọc được những dòng chữ hiển thị trên đó. Phần ánh sáng tỏa ra bên ngoài lập tức bị bóng tối nuốt chửng khiến quỷ vực vẫn chìm trong cảnh tối tăm, một màu đen kịt, giơ tay không thấy rõ năm ngón.
Chiếc điện thoại tử thần rung lên bần bật, như thể chính nó cũng đang run rẩy vì sợ hãi. Trên màn hình hiện lên dòng chữ:
[Đây chính là sinh vật quỷ dị phù hợp nhất để anh dung hợp!]
Ngay sau đó, màn hình điện thoại chớp nháy liên tục như bị hỏng. Những vết nứt trên màn hình từ trước đó giờ đây loang ra những vệt máu đỏ sẫm. Ở góc phải phía trên, thanh hiển thị dung lượng pin bất ngờ từ mức đầy vạch bỗng chốc chuyển sang màu đỏ cảnh báo.
Trước khi Lâu Diên kịp phản ứng, chiếc điện thoại đột ngột tối đen, tắt ngúm hoàn toàn.
Ánh sáng duy nhất trước mắt Lâu Diên lại biến mất.
Lâu Diên cau mày nhưng không cho rằng chiếc "điện thoại tử thần" đang giở trò trêu chọc anh. Giờ đây thiết bị đang nằm trong tay Lâu Diên, hẳn phải biết nếu tự ý tắt nguồn sẽ có nguy cơ bị anh hủy diệt bất cứ lúc nào không chút nương tay.
So với việc cố tình lừa gạt, Lâu Diên nghiêng về khả năng chiếc điện thoại bị quỷ vực áp chế. Sức mạnh quỷ dị của nó không thể phát huy nên mới buộc phải “tắt máy giả chết” để bảo toàn.
Anh cất chiếc điện thoại vào túi, hít sâu vài hơi để trấn tĩnh trái tim đang đập loạn, ép mình bình tĩnh. Anh bắt đầu suy tính xem giờ đây mình nên làm gì.
Theo những gì Lâu Diên biết, một khi đã bước vào quỷ vực, chỉ có hai cách để thoát ra. Một là sinh vật quỷ dị chủ động rời đi, kéo theo quỷ vực biến mất cùng nó. Hai là tiêu diệt chính sinh vật quỷ dị sở hữu quỷ vực này. Từ đó, giải thể toàn bộ không gian ác mộng.
Cách thứ nhất an toàn hơn nhưng Lâu Diên sẽ không dại gì trông chờ vào khả năng sinh vật quỷ dị chủ động rời đi. Anh có thể chết bất cứ lúc nào trong quỷ vực. Dù không bị quỷ dị gϊếŧ chết, anh cũng sẽ bị mắc kẹt cho đến chết.
Cách duy nhất để Lâu Diên sống sót chỉ có thể là cách thứ hai. Đó là cố gắng giải quyết sinh vật quỷ dị ở đây.
Nhưng Lâu Diên biết, so với một con quỷ dị có thể hủy diệt thế giới, anh chẳng khác nào bèo dạt mây trôi so với thuyền lớn, kiến so với voi. Muốn giải quyết một con quỷ dị như vậy chẳng khác nào chuyện hão huyền nhưng Lâu Diên không phải là không có hy vọng.
Cái điện thoại khẳng định rằng sinh vật kỳ dị này là đối tượng phù hợp nhất để Lâu Diên hợp nhất, anh lúc này đành tạm tin lời đó. Nếu có thể hợp nhất với thực thể kỳ dị này vào giây phút cuối cùng, Lâu Diên sẽ có một tia hy vọng sống sót.
“Hy vọng mình sẽ không bị thực thể kỳ dị ăn mòn lý trí…”
Lâu Diên lẩm bẩm, nắm chặt con dao gọt hoa quả trong tay và tự giễu: “Một mối họa cấp độ hủy diệt thế giới, nếu sống sót được, chuyện này đáng để mình viết một cuốn tự truyện.”
Lâu Diên nhắm mắt lại, chủ động sử dụng năng lực thiên phú của mình.
[Tinh thần lực 5/20]
Cảm ứng nguy hiểm kích hoạt!
Lâu Diên cần xác định vị trí của chủ nhân Vực Quỷ, nhưng chỉ trong chốc lát, anh đã mở mắt ra với vẻ mặt nặng nề.
Không cảm ứng được.
Vùng quỷ vực này đã chặn đứng năng lực thiên phú của anh.
Sự dựa dẫm cuối cùng của Lâu Diên giờ đây cũng hóa thành hư vô.
“Không còn cách nào khác…”
Lâu Diên với vẻ mặt nặng nề, hồi tưởng lại hình dáng bên trong tòa nhà mà anh đã nhìn thấy trước đó trong đầu. Anh cẩn thận tiến về phía trước trong bóng tối theo lộ trình trong ký ức.
Bóng tối bao trùm Lâu Diên, như thể một màn đêm vô tận không có điểm dừng. Lâu Diên không biết mình đã đi bao lâu, có lẽ là một tiếng, hoặc hai tiếng. Anh cố nhìn rõ con số trên đồng hồ đeo tay nhưng dù đặt sát mặt, mọi thứ vẫn chỉ là một mảng tối đen.
Bóng tối xung quanh vẫn không tan đi mà ngược lại như càng siết chặt lấy Lâu Diên, ý thức của anh dần trở nên mơ hồ.
Đường đi rốt cuộc ở đâu? Sinh vật kỳ dị rốt cuộc ở đâu? Đã bao lâu rồi? Mình còn sống không?
Sức mạnh kỳ dị không ngừng làm ô nhiễm tinh thần của Lâu Diên, bước chân anh càng lúc càng nặng nề. Thậm chí anh còn bắt đầu nghi ngờ chính mình.
“Mình thật sự có thể thoát khỏi quỷ vực sao?”
Không gian tĩnh mịch không có bất kỳ âm thanh nào đáp lại câu hỏi của Lâu Diên.
Lâu Diên rút con dao gọt hoa quả ra rạch một đường trên ngón tay. Cơn đau đã đánh thức lý trí của anh. Nhờ đó, anh lại đi thêm một quãng đường dài trong bóng tối.
Lần này Lâu Diên đếm nhịp tim của mình. Khoảng hai tiếng nữa trôi qua, Lâu Diên mệt mỏi dừng bước.