Mày nói xem, một đống mảnh vỡ nằm rải rác ở những vị trí khác nhau trên những vùng biển khác nhau, xác suất để chúng tụ lại với nhau là bao nhiêu?"
Tần suất rung động của chiếc điện thoại ngày càng nhỏ đi, giống như chấp nhận khuất phục, bị ép đến bước đường cùng. Chẳng bao lâu, dòng chữ trên màn hình thay đổi:
[Muốn dung hợp sinh vật quỷ dị, anh phải tìm một sinh vật quỷ dị và để nó nuốt chửng mình. Đúng vào khoảnh khắc anh sắp bị nuốt trọn, anh phải thôn phệ ngược lại, nuốt lấy trái tim của nó.]
Trong hai câu nói, chiếc điện thoại đoạt mạng đã thay đổi "máu thịt" thành "trái tim". Quả nhiên nó đã che giấu điều gì đó, Lâu Diên nheo mắt, lạnh lùng cười thầm trong lòng.
Nếu anh vừa rồi vội tin lời nó làm theo phương pháp trên mà đi tìm sinh vật quỷ dị để dung hợp, e rằng chết cũng không biết mình chết thế nào.
Nhưng câu nói này, Lâu Diên cũng không hoàn toàn tin tưởng.
Anh cầm chặt chiếc điện thoại rồi đứng bật dậy, giọng nói lạnh lùng đe dọa gần như muốn hiện hữu hóa:
“Mày tốt nhất nên hiểu rõ, tao dám đi tìm sinh vật quỷ dị để dung hợp có nghĩa là tao không sợ chết. Nếu mày dám lừa tao, cùng lắm tao sẽ hủy diệt mày trước khi chết. Chúng ta cùng nhau chết chung!”
Lâu Diên không chỉ nói thế mà trong lòng anh cũng chuẩn bị sẵn sàng cho trường hợp đó. Chiếc “điện thoại tử thần” có thể nhìn thấu lòng người. Màn hình lại rung lên hai cái nhưng lần này các chữ trên điện thoại cuối cùng đã không thay đổi nữa.
Lâu Diên cụp mắt, nhếch môi cười lạnh, khí thế sắc bén đầy áp lực:
“Sinh vật quỷ dị phù hợp nhất để tao dung hợp ở đâu?”
Vừa dứt lời, không xa đã vang lên tiếng chuông điện thoại "đinh linh linh".
Lâu Diên lập tức nhìn về hướng phát ra âm thanh, nhận ra tiếng chuông vọng ra từ một cửa tiệm đã đóng cửa im ỉm.
Khi anh nhìn sang, một cửa tiệm khác ở xa hơn cũng vang lên tiếng chuông y hệt.
Đây là chiếc điện thoại đang dẫn đường cho anh.
Lâu Diên lên xe, lái theo sự chỉ dẫn của chuỗi âm thanh đó.
Phong cảnh xung quanh dần thay đổi. Những tòa nhà cao tầng sầm uất nhường chỗ cho những ngôi nhà thấp bé san sát, đường xi măng bằng phẳng cũng biến thành đường sỏi gập ghềnh. Chiếc xe con rung lắc không ngừng, đèn pha quét qua bên đường chỉ thấy cỏ dại mọc um tùm. Những cột điện trơ trọi treo lủng lẳng dây điện loằng ngoằng. Không biết từ lúc nào, Lâu Diên đã rời xa thành phố, tiến vào vùng ngoại ô hoang vắng.
Vầng trăng lạnh lẽo dịch chuyển về phía đông. Khi Lâu Diên đến đích, đã bốn mươi phút trôi qua.
Điểm đến là một nhà máy bỏ hoang. Những kiến trúc xi măng xám xịt đứng giữa vùng đất hoang đầy cỏ dại, trông không chỉ thiếu sức sống mà còn có chút rợn người.
Trong đêm khuya tĩnh mịch và nguy hiểm, ánh đèn xe là nguồn sáng duy nhất. Tuy nhiên, Thế nhưng dù đã bật đèn lớn, ánh sáng vẫn không thể xuyên qua lớp bóng tối dày đặc sâu hun hút bên trong khu kiến trúc cũ kỹ bị bỏ hoang kia.
Lâu Diên bước xuống xe, ánh mắt chăm chú nhìn vào tòa nhà đổ nát hoang phế, vẻ mặt nghiêm trọng hiếm thấy.
Nơi này vắng vẻ đến đáng sợ. Từ môi trường xung quanh cho đến chiếc cổng sắt hoen rỉ cũng đủ thấy rằng đã rất lâu trong thời gian dài rồi không có ai bén mảng đến đây.
Một nơi không bóng người như thế này, liệu có thực sự ẩn chứa một sinh vật quỷ dị mạnh mẽ đang chờ hồi sinh?
Sinh vật quỷ dị đều thích gϊếŧ người nhưng ở đây lại không có ai.
Lâu Diên cau mày chặt. Anh đã ở thành phố Thành Giang nhiều năm như vậy thậm chí chưa từng nghe nói đến sự tồn tại của nhà máy bỏ hoang này.
Kiếp trước, anh cũng chẳng nghe hay tìm thấy bất kỳ thông tin nào về việc có sinh vật quỷ dị hồi sinh ở đây.
Lâu Diên bắt đầu nghi ngờ liệu chiếc “điện thoại tử thần” có đang trêu đùa anh không?
Cảm ứng nguy hiểm trong cơ thể không hề có phản ứng, chứng tỏ trong vòng một trăm mét quanh đây không có mối nguy rõ ràng. Chiếc điện thoại hẳn không nói dối lộ liễu đến vậy.
Lâu Diên nhét chiếc điện thoại vào túi, xách theo túi dụng cụ, bật đèn pin và bước vào nhà máy bỏ hoang.
Nhà máy bỏ hoang này khá lớn, Lâu Diên dùng đèn pin quét qua, ước tính sơ bộ khoảng bằng một trường trung học.
Tòa nhà gần cổng nhất là tòa nhà cao nhất và lớn nhất trong nhà máy, hẳn là tòa nhà văn phòng của lãnh đạo. Phía sau còn vài tòa nhà khác nhưng đều ở rất xa, cao nhất cũng không quá ba tầng.
Lâu Diên chọn tòa nhà văn phòng gần nhất làm mục tiêu rồi đi đến lối vào của tòa nhà này.
Tường tòa nhà loang lổ, lớp sơn bong tróc để lộ lớp xi măng xám xịt bên dưới. Góc tường phủ đầy rêu xanh và dây leo chằng chịt, cỏ dại mọc um tùm. Một số cây cỏ dại phía trên héo rũ úa vàng, toát ra mùi ẩm mốc từ trong ra ngoài.