Chương 27

Câu nào cũng đánh trúng điểm yếu chí mạng của Lâu Diên. Dù anh rất muốn đập nát nó ngay lập tức nhưng lúc này cũng không thể ra tay được.

Nếu chỉ dựa vào bản thân, Lâu Duyên biết cơ hội tìm được sinh vật quỷ dị phù hợp để dung hợp chỉ vỏn vẹn 1%. Nhưng nếu ngay cả phương pháp dung hợp của anh cũng sai thì chút hy vọng mong manh ấy cũng sẽ tan biến.

Phải làm sao đây? Liệu có nên tin lời chiếc điện thoại?

Nhưng nếu nó đang lừa anh thì sao? Nếu phương pháp dung hợp của anh vốn dĩ đúng và chiếc điện thoại cố ý dẫn anh vào con đường sai lầm thì phải làm thế nào?

Còn nếu… nó nói thật?

Tâm trí Lâu Diên bị lay động dữ dội, lý trí chia thành hai nửa không ngừng tranh cãi. Một bên khăng khăng không thể để chiếc điện thoại dẫn dụ, phải kiên định với lựa chọn ban đầu. Bên còn lại thì thì thầm rằng hãy nghe xem nó nói gì, biết đâu đó là một tia hy vọng sống sót.

Mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán Lâu Diên, nhưng rất nhanh, anh nhận ra trạng thái này của mình không ổn. Anh biết bản thân không thể để tình trạng này kéo dài.

Phải bình tĩnh.

Lâu Diên hít sâu một hơi, ép mình bình tĩnh lại. Ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm đánh giá chiếc điện thoại.

Nguy hiểm. Thứ này còn nguy hiểm hơn anh tưởng. Nó quá biết cách thao túng lòng người. Lâu Duyên vốn nghĩ mình đã đủ cảnh giác nhưng hóa ra anh vẫn đánh giá thấp khả năng của nó.

Thảo nào kiếp trước có biết bao nhiêu người đã chết vì những trò lừa bịp của chiếc điện thoại chết tiệt này. Nó liên tục xuất hiện, cứ lặp đi lặp lại chiêu trò cũ hại người không ngừng. Anh cũng chưa từng nghe nói có ai đã phá hủy được nó.

Không phải vì vỏ ngoài của chiếc điện thoại quá cứng rắn không thể đập nát, mà là vì nó quá giỏi trong việc nhìn thấu lòng người và thao túng họ.

Lâu Duyên ổn định tâm trí, càng thêm chắc chắn rằng chiếc điện thoại này tuyệt đối không thể giữ lại.

Nhưng ngay lúc này, anh cần biết phương pháp dung hợp quỷ dị thực sự mà nó nhắc đến là gì.

Trên mặt anh không thể hiện chút cảm xúc nào, chẳng lộ ra chút manh mối nhìn ra rốt cuộc anh tin hay không tin. Cái cờ lê trong tay anh lại gõ nhẹ rồi gõ mạnh lên chiếc điện thoại. Mỗi lần gõ đều mang theo sự đe dọa, không biết lúc nào nó sẽ là đòn trí mạng thật sự.

“Phương pháp dung hợp quỷ dị là gì?”

Màn hình chiếc điện thoại nhấp nháy vài lần rồi hiện lên dòng chữ:

[Để dung hợp quỷ dị, anh phải tìm một sinh vật quỷ dị và để nó nuốt chửng mình. Đến khoảnh khắc cuối cùng trước khi bị nuốt trọn, anh phải thôn phệ ngược lại, nuốt lấy máu thịt của nó.]

Lâu Diên nhìn chằm chằm dòng chữ hiện lên, mặt không cảm xúc:

“Máu thịt, vậy nếu sinh vật quỷ dị không có thực thể thì sao?”

Chiếc “điện thoại tử thần” lập tức đáp lại:

[Những sinh vật quái dị đủ mạnh đều sẽ có bản thể tồn tại.]

Phương pháp nó đưa ra hoàn toàn khác với cách mà Lâu Diên từng nghe đến. Thật giả thế nào Lâu Diên không rõ nhưng có một điều anh chắc chắn chiếc điện thoại chết tiệt này sẽ tuyệt đối không dễ dàng tiết lộ phương pháp dung hợp sinh vật quỷ dị thực sự cho một người muốn hủy diệt nó.

Nếu coi chiếc điện thoại như một con người xảo quyệt, đầy mưu mô hiểm độc thì câu trả lời vừa rồi nhiều khả năng là một cái bẫy nửa thật nửa giả.

Lâu Diên cười lạnh một tiếng: “Mày đang lừa tao đúng không?”

Nói xong, anh không chần chừ, vung cao chiếc cờ lê trong tay, không chút do dự nương tay nào mà giáng xuống chiếc “điện thoại tử thần”.

"Rắc"

Một góc màn hình điện thoại vỡ vụn, những đường nứt lan ra như mạng nhện. Những vết nứt đó không giống điện thoại bình thường mà hiện ra màu đỏ sẫm như máu. Cứ như thể chỉ cần đập thêm một cái nữa, chiếc “điện thoại tử thần” sẽ rỉ máu thực sự từ những khe nứt.

Màn hình điện thoại điên cuồng nhấp nháy vài cái, còn chưa kịp nói gì, cờ lê lại giáng xuống. Cú này không quá mạnh nhưng cũng chẳng nhẹ cũng đủ phát ra một tiếng kêu giòn tan sắc lạnh rợn người.

Chiếc “điện thoại tử thần” sợ hãi lại vang lên tiếng chuông "đinh linh linh" chói tai nghe chẳng khác gì tiếng thét thất thanh của kẻ đang hoảng loạn quằn quại trong sợ hãi.

Ánh mắt Lâu Diên lạnh lẽo như băng, dưới ánh sáng xanh mờ ảo u tối từ màn hình của điện thoại, gương mặt anh trông còn đáng sợ hơn cả lệ quỷ. Anh nhếch môi, nở một nụ cười đầy sát khí:

“Điện thoại chết tiệt, đừng giở trò nhỏ nhặt với tao. Nếu tao muốn hủy diệt mày, chỉ cần một nhát là mày sẽ lập tức vỡ thành một đống sắt vụn.”

"Tao không biết chỉ đơn thuần đập nát mày có gϊếŧ được mày không. Nhưng yên tâm, tao sẽ còn đưa mày vào lò nung để đốt cháy. Nếu không cháy thành tro thì sẽ tháo mày ra chia thành mấy đống linh kiện rải xuống biển.