“Phải nhanh chóng đưa đến bệnh viện thôi, khớp đã bắt đầu sưng rồi. Sau khi nắn lại cần nghỉ ngơi nửa tháng, không phải vấn đề lớn.”
Lộ Hảo Tu thở phào nhẹ nhõm.
“Vậy anh đưa cậu ấy đến bệnh viện. Xe của anh cho tôi dùng, tôi còn việc phải làm. Xe taxi tôi gọi cho cậu ấy sắp đến rồi, hai người đi taxi đi. Sau khi khám xong, anh trực tiếp đưa cậu ấy về nhà anh nghỉ ngơi.”
Lý Tam Tân nhíu mày, ánh mắt không đồng tình nhìn chằm chằm Lâu Diên:
“Đêm hôm khuya khoắt cậu còn định đi đâu?”
Lâu Diên không nói, chỉ đưa tay ra, khẽ vẫy vẫy.
Lý Tam Tân bất đắc dĩ giao chìa khóa xe cho anh, thở dài nói:
“Về sớm nhé.”
Lộ Hảo Tu cũng biết Lâu Diên đã quyết tâm không đưa mình theo nữa. Lúc này mình có đi theo, bản thân cũng chỉ là gánh nặng vướng víu. Không còn cố chấp nài nỉ nữa, ngoan ngoãn nói:
“Lâu ca, đi đường cẩn thận.”
Xe taxi đã đến, Lâu Diên gật đầu nói:
“Biết rồi, xe đến rồi, hai người đi đi.”
Nhìn hai người lên xe rời đi, Lâu Diên đứng yên một lúc rồi chầm chậm thong thả bước đến bên cạnh xe của Lý Tam Tân. Nhưng anh không ngồi vào ghế lái mà mở cửa cốp sau.
Lý Tam Tân là một người bị chứng ám ảnh cưỡng chế và theo chủ nghĩa hoàn hảo nên cốp xe cực kỳ gọn gàng sạch sẽ. Lâu Diên trực tiếp kéo tấm lót sàn cốp lên.
Dưới tấm lót sàn cốp xe thường có sẵn các dụng cụ sửa chữa khẩn cấp, xe của Lý Tam Tân cũng không ngoại lệ. Lâu Diên tìm thấy cái cờ lê vừa tay nhất trong hộp dụng cụ, vung vẩy trong không trung. Cảm giác nặng trịch khiến anh nhíu mày hài lòng.
“Tìm thấy dụng cụ rồi, tiếp theo...”
Trong mắt Lâu Diên chứa đựng nụ cười hiểm ác, anh lấy chiếc "điện thoại tử thần" trong túi ra, nở một nụ cười đầy ẩn ý với nó.
“Giờ thì… phá hủy mày thôi.”
##########
Đêm khuya.
Trên đường không còn nhiều người đi bộ, chỉ còn ánh đèn đường tỏa ánh sáng vàng ấm áp trông giống như những đốm sáng nhỏ của đom đóm tô điểm cho màn đêm tĩnh lặng đầy bí ẩn và huyền bí.
Đêm đầu xuân có gió lạnh thổi qua, lạnh hơn nhiều so với ban ngày khiến người ta không khỏi rùng mình nổi da gà.
Dưới cột đèn đường, Lâu Diên ngồi xổm trên mặt đất. Sau nhiều lần chạy trốn nguy hiểm đầy kịch tính, bộ vest thường ngày trên người anh đã có nhiều nếp nhăn, không còn vẻ phẳng phiu như lúc ban đầu.
Khác với sự cứng cáp của vest công sở truyền thống, chất liệu của bộ vest này không có cảm giác thẳng thớm nhưng bù lại nhẹ nhàng, thoải mái, mang lại cảm giác thoải mái. Bộ đồ khiến Lâu Diên trông thêm vài phần phong trần và phóng khoáng hơn.
Nhưng hành động của anh lúc này khác xa, lại chẳng liên quan gì đến hai chữ “phóng khoáng”.
Lâu Diên chẳng thèm buồn phí lời thừa thãi nào với chiếc điện thoại đoạt mạng này, anh trực tiếp vung chiếc cờ lê lên, đập mạnh thẳng vào chiếc điện thoại trên mặt đất.
Cơn gió rít gào mang theo sức mạnh hủy diệt, chiếc "điện thoại tử thần" với màn hình đen ngòm dường như biết có điều chẳng lành bỗng nhiên sáng màn hình lên và rung bần bật.
Chiếc cờ lê chỉ cách chiếc điện thoại trong gang tấc một chút, Lâu Diên nheo mắt đọc câu chữ đột nhiên xuất hiện trên màn hình điện thoại:
[Đừng gϊếŧ tôi, tôi có thể giúp anh…]
Lâu Diên cười lạnh lẽo, ánh sáng trắng bạc nhợt nhạt của màn hình chiếu vào đôi mắt anh, không hề có lấy một chút xao động:
“Đáng tiếc, tao không cần.”
Lâu Diên biết chiếc "điện thoại tử thần" có khả năng mê hoặc tâm trí người khác. Ngay từ đầu anh đã dồn hết sức lực đề cao cảnh giác, luôn cẩn thận với từng lời nó nói. Dòng chữ kia nằm trong dự đoán của anh nhưng anh không định cho nó cơ hội nói câu tiếp theo.
Thứ này quá quỷ dị, quá nguy hiểm, ai mà biết câu sau có làm lung lay ý chí của anh không?
Nhưng dường như đoán được suy nghĩ của anh, chiếc “điện thoại tử thần” lại rung lên, chữ trên màn hình lại đổi sang một câu khác:
[Tôi có thể giúp anh tìm thấy sinh vật quỷ dị phù hợp nhất để anh dung hợp!]
Mẹ kiếp, cái thứ này quả nhiên có sức mạnh nhìn thấu lòng người.
Lâu Diên thầm chửi một tiếng, không thể không cảm thấy một chút dao động. Nhưng trên mặt anh vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, lại tiếp tục vung chiếc cờ lê lên.
Chiếc "điện thoại tử thần" phát ra tiếng chuông chói tai, như thể đang kêu gào. Dòng chữ viết trên màn hình vội vàng thay đổi:
[Phương pháp dung hợp quỷ dị của anh là sai! Không có sự giúp đỡ của tôi, anh sẽ chỉ bị quỷ dị nuốt chửng!]
“Keng.”
Cờ lê sượt qua chiếc điện thoại, đập mạnh xuống đất, tạo ra một tiếng vang lớn, bụi tung mù mịt.
Lâu Diên đứng đó. Sắc mặt Lâu Diên thay đổi liên tục, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, trong lòng dấy lên sóng gió.
Phương pháp của anh là sai ư?!
Chiếc điện thoại chết tiệt này vừa rồi chỉ nói hai câu đều như dao sắc đoạt mạng.