Lộ Hảo Tu khựng lại, vô thức kéo nhẹ.
“Keng keng.”
Âm thanh trầm đυ.c nặng nề do các mắt xích va chạm vào nhau dường như vọng về xuyên qua từ không gian và thời gian xa xôi, truyền đến tai cậu.
Sợi xích lạnh buốt như băng, mang cảm giác cứng nhắc như thể được rèn từ xương cốt của tử thi. Một luồng khí lạnh toát, rờn rợn và dày đặc chợt dâng lên trong lòng. Lộ Hảo Tu không kìm được khẽ rùng mình, theo bản năng buông tay.
“Đó là cái gì vậy?”
“Thật sự chỉ là một sợi xích thôi sao?”
Cậu vừa định quay sang nói với Lâu Diên thì ánh mắt vô tình bắt được một vệt sao băng màu vàng kim đang lao vυ"t qua bầu trời đêm.
“Trời ơi!”
Lộ Hảo Tu lập tức quên béng chuyện vừa rồi, hét lên
“Lâu ca, nhìn kìa, sao băng!”
Lâu Diên ngẩng đầu nhìn theo, xác nhận đó đúng là sao băng. Anh lập tức nhắm mắt, chắp tay thành kính hướng về phía sao băng mà cầu nguyện. Đây là thói quen từ nhỏ của Lâu Diên.
Lâu Diên hoàn toàn không tin vào bất kỳ tôn giáo nào nhưng mỗi khi gặp Phật Tổ, Bồ Tát, tượng Đạo giáo hay bất kỳ nơi nào có thể ước nguyện, anh ta đều rất nghiêm túc bái lạy. Đừng nói sao băng, hồi nhỏ anh còn từng lục tung cỏ bốn lá, xin cả tá táo bình an rồi ăn sạch như không có ngày mai, mong lời nguyện thành hiện thực.
Lâu Diên chẳng quan tâm những thứ này có linh nghiệm hay không. Anh ngang ngược nghĩ rằng chỉ cần mình ước thì điều ước đó nhất định phải được tiếp nhận. Mặc kệ thiếu gia đây ước gì, điều ước này nhất định phải được hiện thực hóa.
Với anh, cầu nguyện không phải để nhờ vả ai đó thực hiện mà giống như một tuyên bố ngạo nghễ:
“Tao đã ước rồi. Nguyện vọng này các người phải nhận lấy. Tao ước gì không quan trọng nhưng tao nhất định sẽ biến nó thành hiện thực. Nhớ kỹ đấy!”
“Xin hãy phù hộ tôi thành công gϊếŧ chết Phó Tuyết Châu.”
Lâu Diên thành thạo lặp đi lặp lại câu này ba lần trong lòng rồi mới mở mắt ra.
Sao băng trên bầu trời đã sớm biến mất. Ánh đèn đêm của thành phố làm mờ đi các vì sao và mặt trăng, bầu trời xa xăm lại trở về một mảnh tối tăm mờ mịt.
Nếu không tận mắt chứng kiến, người ta có thể sẽ nghĩ rằng ánh sáng vàng vừa rồi chỉ là một ảo giác.
Tâm trạng Lâu Diên tốt lên đôi chút. Anh quay sang hỏi Lộ Hảo Tu:
“Thế nào, thành công chưa?”
“Chưa.”
Lộ Hảo Tu thở dài thườn thượt:
“Tưởng là sẽ lấy được cái búa sắt, ai ngờ lại chạm vào một sợi xích. Xích đó nặng trịch, kéo không nổi nên em buông tay luôn.”
Lâu Diên gật đầu, nói như chuyện thường:
“Thiên phú vốn dĩ là vậy. Dùng vài lần là quen thôi.”
Lộ Hảo Tu định nói thêm gì đó nhưng đúng lúc này, một chiếc xe hơi lao thẳng về phía họ. Đèn pha chói lòa, sáng đến mức khiến người ta hoa mắt.
“Lâu Diên?!”
Một giọng đàn ông vang lên từ phía sau ánh đèn.
Lâu Diên nheo mắt nhìn về phía ánh sáng, giơ tay che trước mặt rồi bước tới chiếc xe.
“Lý Tam Tân? Tui không bảo cậu ở yên trong nhà sao?”
Một người đàn ông cao ráo, ăn mặc chỉnh tề trong sơ mi trắng và quần âu nhưng gương mặt nặng trĩu bước ra từ xe.
“Cậu gọi một cú điện thoại như thế thì làm sao tui ngồi yên được? Nếu không tới nhìn cậu tận mắt, tui còn sợ cậu làm chuyện dại dột.”
Anh ta tiến đến bên Lâu Diên, kiểm tra thấy Lâu Diên không sao thì thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt mới dịu đi đôi chút.
“Tôi vừa đi qua khu của cậu, thấy khu nhà đã bị cảnh sát phong tỏa, còn đặt cả dây cảnh báo không cho ai lại gần, xảy ra chuyện gì vậy? Còn cái cuộc điện thoại của cậu, rốt cuộc là sao?”
“Cảnh sát đến nhanh vậy sao?” Lộ Hảo Tu kinh ngạc.
“Từ lúc Lâu ca gọi điện đến giờ chưa đầy mười phút mà.”
Lý Tam Tân nhìn sang Lộ Hảo Tu.
“Cậu là…? À, đúng rồi, cậu là hàng xóm dưới lầu của Lâu Diên, phải không?”
Lộ Hảo Tu bất ngờ, thụ sủng nhược kinh.
“Anh biết tui?”
“Gặp cậu vài lần dưới lầu nhà Diên Tử.”
Lý Tam Tân cười tinh quái, đưa tay ra bắt với Lộ Hảo Tu.
“Mấy lần đó cậu đều ngồi xổm ở góc tường, ôm cặp sách hì hục làm bài tập bù.”
Lộ Hảo Tu: “...”
Chết tiệt.
Nhưng chưa kịp giải thích mình bị trật khớp tay, Lý Tam Tân đã rụt tay lại. Ánh mắt anh ta chuyển sang chăm chú nhìn cánh tay của Lộ Hảo Tu:
“Tiểu huynh đệ, cánh tay cậu trông hơi bất thường, bị trật khớp à?”
Lộ Hảo Tu ngượng đến nỗi muốn gãi mặt nhưng không nhấc tay lên được, đành thở dài:
“Vâng, bị trật khớp rồi.”
Lý Tam Tân xoa cằm, đột nhiên nở một nụ cười nhiệt tình:
“Lại đây, để tôi xem cho. Tôi là một bác sĩ chuyên nghiệp đấy.”
“Wow.”
Lộ Hảo Tu ngay lập tức cảm thấy kính nể Lý Tam Tân, ngoan ngoãn để anh ta giúp xem cánh tay.
Lâu Diên không nhắc với Lộ Hảo Tu rằng Lý Tam Tân thực chất chỉ là bác sĩ thú y. Anh hỏi vị bác sĩ chuyên nghiệp này:
“Thế nào rồi?”