“Trong tình huống đặc biệt phải có biện pháp đặc biệt. Nếu muốn ngăn người khác đến gần sinh vật kỳ dị và mất mạng vô ích, nói sự thật sẽ chẳng ai tin đâu, nhóc con. Làm thế này ít nhất đảm bảo họ sẽ nghiêm túc đối mặt với mối nguy xuất hiện trong khu dân cư của chúng ta, không thờ ơ cho qua. Rồi họ sẽ sớm phát hiện ra điều bất thường.”
Lộ Hảo Tu gật đầu với vẻ suy tư, dáng vẻ như thể đã học được điều gì đó quý giá.
Lâu Diên liếc nhìn hai cánh tay buông thõng không còn sức lực của cậu, trực tiếp nói:
“Tôi gọi xe cho cậu. Cậu đi bệnh viện xem thử tay mình đi.”
Lộ Hảo Tu ngơ ngác ngẩng đầu, đôi mắt cún con ướŧ áŧ bất an nhìn Lâu Diên đầy lo lắng:
“Lâu ca, anh không đi cùng em sao?”
"Tôi còn có việc phải làm."
Lâu Diên cảm thấy cơn thèm thuốc lá trỗi dậy, cúi đầu lấy từ trong túi ra một hộp thuốc, xé lớp màng nhựa mỏng trong suốt bên ngoài, rút một điếu châm lửa và ngậm vào miệng.
“Cậu không đi theo tôi sẽ an toàn hơn.”
Anh còn phải đi tìm thứ kỳ dị để dung hợp, mang theo một đứa trẻ thì có ích gì?
Ánh sáng nhấp nháy từ ngọn lửa trên điếu thuốc chiếu lên gương mặt Lâu Diên. Bóng hàng mi dài lay động, nhấn mạnh vẻ lạnh lùng sắc bén của anh.
Ánh sáng rực rỡ của ngọn lửa xuyên qua bóng tối tạo nên một quầng sáng vàng mơ hồ. Khói thuốc phả ra từ hơi thở toát lên vẻ nguy hiểm quyến rũ như con dao lạnh lùng lặng lẽ tuốt khỏi vỏ. Từng biểu cảm, từng lời nói của Lâu Diên đều toát lên sự quyết đoán đã định sẵn kết quả.
Lộ Hảo Tu im lặng một lúc, cúi đầu ủ rũ, mái tóc cũng mềm oặt rũ xuống:
“Nhưng em muốn đi cùng anh, Lâu ca.”
Cậu không kìm được sự ỷ lại vào Lâu Diên. Cảm giác may mắn vì còn sống sau chuyện vừa rồi dần tan biến, thay vào đó là sự hoang mang. Cậu không biết phải làm gì tiếp theo, cũng không biết đêm nay sẽ đi đâu, ngày mai lại sẽ trôi về đâu. Lộ Hảo Tu vô thức xem Lâu Diên như cọng rơm cứu mạng, muốn đi theo anh.
Không đợi Lâu Diên lên tiếng, Lộ Hảo Tu chợt nhớ ra điều gì, ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt lấp lánh như sao:
“Lâu ca, em tuyệt đối không kéo chân anh đâu! Em đã thức tỉnh thiên phú rồi, em có thể giúp anh!”
Lâu Diên kẹp điếu thuốc, nghiêng đầu:
“Cậu thức tỉnh thiên phú gì?”
“Dịch chuyển đồ vật!”
Mắt Lộ Hảo Tu còn sáng hơn cả đèn đường, đầy vẻ kiêu hãnh của một loài động vật nhỏ đang lấy lòng đang chờ được khen.
“Em có thể dịch chuyển đồ vật từ xa!”
“Dịch chuyển đồ vật?”
Lộ Hảo Tu gật đầu lia lịa:
“Vâng vâng, chỉ cần em nghĩ đến đặc tính của vật đó. Sau đó tiêu hao 5 điểm tinh thần lực và vật đó nằm trong phạm vi tác dụng của thiên phú của em là có thể lấy được!”
Lâu Diên híp mắt lại, nhấn mạnh từng chữ:
“Có thể?”
Lộ Hảo Tu nở nụ cười ngượng ngùng:
“Vì trên bảng điều khiển có ghi thuộc tính:
[Không gian có tính bất ổn, phạm vi tác dụng của thiên phú sẽ thay đổi theo sự biến hóa của không gian.]
Em không hiểu rõ câu này lắm nhưng chắc là có khả năng thất bại.”
Lâu Diên trầm ngâm một lúc, mãi đến khi điếu thuốc cháy được nửa, anh mới chậm rãi nói:
“Tôi chưa từng nghe nói về loại năng lực của cậu, cũng hiếm thấy ai thức tỉnh thiên phú liên quan đến không gian."
“Thực ra, tôi cũng mù mờ về thiên phú của cậu. Nhưng nếu cậu có thể sử dụng được tốt, nó chắc chắn sẽ rất lợi hại. Tôi đoán ‘không gian thay đổi’ có lẽ ám chỉ quỷ vực. Ý nghĩa có thể là khi cậu ra vào quỷ vực, phạm vi tác dụng của thiên phú sẽ thay đổi.”
"Chẳng hạn, bên ngoài quỷ vực, phạm vi dịch chuyển đồ vật của em chỉ là 100 mét, nhưng khi em vào quỷ vực, có thể phạm vi sẽ mở rộng lên 200 mét, hoặc thu hẹp xuống 50 mét... Tất cả những điều này đều cần phải thử nghiệm lặp đi lặp lại để nghiên cứu và xác định.”
Lộ Hảo Tu nghe hiểu, gật đầu liên tục:
“Giờ em còn chưa biết phạm vi thiên phú của mình là bao nhiêu. Hay là em thử dùng thiên phú một lần xem? Lâu ca, anh có muốn lấy gì không?”
Lâu Diên không hề khách sáo chút nào, trực tiếp nói:
“Có, chiếc xe của tôi trong gara.”
Lộ Hảo Tu có phần ngượng ngùng, lúng túng nói:
“Tha cho em đi, Lâu ca. Vật lớn như thế, em không làm nổi đâu.”
Lâu Diên phì cười qua làn khói thuốc, thong dong đổi yêu cầu:
“Vậy lấy một cái búa sắt hoặc thứ gì bằng sắt mà chắc chắn cũng được.”
Lộ Hảo Tu gật đầu, nhắm mắt bắt đầu kích hoạt thiên phú.
Cậu giang tay, trong đầu nghĩ: “Vật bằng sắt và chắc chắn… vật bằng sắt…”
Không khí dưới tay cậu bắt đầu vặn vẹo, hình thành một hố đen nhỏ bằng lòng bàn tay. Lộ Hảo Tu đưa tay vào hố đen, tưởng sẽ chạm vào vật thể có hình dạng của một cái búa sắt nhưng bất ngờ thay, thứ cậu chạm vào lại là… một sợi xích.