Lâu Diên vừa định cúi xuống chui vào xe đồ ăn thì khóe mắt thấy cây bút đen dưới bảng phân ca. Còn chưa đến mười giây nữa là hai tên đầu heo quay lại, anh lập tức lao đến, chộp lấy bút rồi nhanh chóng chui vào trong xe.
Vừa ngồi yên và vuốt phẳng tấm vải phủ, Lâu Diên đã nghe tiếng bước chân nặng nề ngoài cửa bếp. Qua khe hở nhỏ dưới tấm vải, anh thấp thoáng thấy bọn đầu heo đang lôi ba người vào.
Trong ba con người ấy có hai đàn ông và một phụ nữ. Một người bị lôi đi trên mặt đất, đôi gối miết xuống, để lại một vệt máu dài phía sau, trông như đã không còn sự sống. Hai người còn lại bước đi loạng choạng, mệt mỏi, thi thoảng nghẹn ngào bật ra những tiếng khóc u uất, nức nở trong tuyệt vọng.
Một tên đầu heo cất tiếng:
“Ba người: hai sống, một chết, vừa hay — một chiên dầu, một nướng, một hấp!”
“Giữ lại một đứa đưa thẳng đến phòng ăn, để bọn kia gϊếŧ tại chỗ mà ăn.”
Tên đầu heo khác vừa cười lớn vừa nói, sau đó liếc đồng hồ rồi lập tức hốt hoảng:
“Sắp đến giờ qui định rồi! Tôi phải nhanh tay chuẩn bị xe đồ ăn đưa đến phòng ăn của thợ săn. Cậu mau đi xem đống rác đầy chưa — sao tôi ngửi thấy mùi rác nồng thế này?”
Tên đầu heo kia vội chạy đến cửa xả rác nhìn xuống:
“Rác đầy rồi! Tôi phải đẩy xe rác đến hố rác ngay.”
Hai tên đầu heo tiện tay quẳng ba người về góc tường gần cửa, rồi mỗi đứa bận rộn phần việc của mình. Sàn nhà hơi rung lên vì bước chân nặng nề của chúng. Lâu Diên trốn trong xe đồ ăn, cảm nhận được con phụ trách đẩy xe đồ ăn đi đi lại lại ngay bên ngoài, khiến anh phải nín thở.
Anh cảm thấy trên đầu xe ngày càng nặng — đồ ăn đang được chất lên. Những món này không phải nấu tại chỗ, chỉ cần hâm nóng nên tốc độ rất nhanh.
Nhưng nhanh đến đâu cũng không bằng xe rác. Khi xe đồ ăn gần được chất xong, xe rác đã đầy tràn.
Mùi rác bốc lên khắp bếp, khiến người ta buồn nôn. Tên đầu heo đẩy xe rác là đứa rời bếp trước. Nó vừa đẩy xe vừa than với đứa còn lại:
“Xe rác lần này nặng thật! Nặng gấp đôi lần trước!”
Hai người Lý Tam Tân và Lâm Du ở trong xe rác lập tức tập trung tinh thần, trở nên căng thẳng.
Tên đầu heo còn lại vừa lấy món ăn cuối cùng ra khỏi lò vi sóng vừa nói tùy tiện:
“Có lẽ là vì lần này rác nhiều hơn, cậu đừng lãng phí thời gian nữa. Nhanh chóng đưa rác đến bể rác đi. Cái mùi hôi này sắp làm bẩn thức ăn của tôi rồi.”
Tên đầu heo đẩy xe rác cũng không nói thêm gì nữa, bước nhanh rời khỏi nhà bếp.
Vừa ra khỏi nhà bếp, Lý Tam Tân và Lâm Du ngay lập tức thở phào nhẹ nhõm. Hai người nhìn nhau, cẩn thận đặt vỏ bánh chẻo vào miệng, nhai vài cái vội vàng rồi nuốt xuống.
Xe rác được đẩy ra khỏi nhà bếp, xe thức ăn cũng đã sẵn sàng. Đến đúng giờ, tên đầu heo liền đẩy xe thức ăn đi ra ngoài.
Hai con người còn sống bị ném vào góc tường nhìn hai tên đầu heo lần lượt đi ra ngoài, dù đầu vẫn cúi thấp vì sợ hãi, nhưng trong mắt lại lóe lên tia hy vọng mong manh.
Trong nhà bếp không còn tên đầu heo nào trông chừng nữa, liệu họ có thể trốn thoát không?
Hai người họ run rẩy dựa sát vào nhau. Hai tay nắm chặt, phải dựa vào hơi ấm từ sự tiếp xúc giữa hai người mới có thể không để tuyệt vọng hoàn toàn xâm chiếm lý trí. Họ điên cuồng cầu xin thần phật trong lòng, hy vọng tên đầu heo này nhanh chóng rời đi và đừng chú ý đến họ.
Khi tên đầu heo và xe thức ăn ngày càng tiến lại gần họ, biên độ run rẩy của hai người họ cũng ngày càng tăng lên. May mắn thay, lời cầu nguyện của họ đã có hiệu lực, tên đầu heo phớt lờ cả hai, vội vã rời khỏi nhà bếp để giao thức ăn.
Ngay khoảnh khắc xe thức ăn lướt qua hai người này, Lâu Diên khẽ động tay từ dưới đáy xe thức ăn, không để lại dấu vết nào âm thầm đẩy tờ 《Cẩm nang sử dụng nhà hàng》 trong tay dán sát mặt đất, nhét vào khe lưng của người gần nhất.
Hai người dựa vào tường vì cúi đầu cũng nhìn thấy cảnh này. Họ sửng sốt, nhưng may mắn là lý trí vẫn còn, hai người cứng rắn kìm nén tiếng hét, tiếp tục run rẩy như thể không hề phát hiện ra điều gì.
Đợi tên đầu heo đẩy xe thức ăn đi khỏi, họ mới cẩn thận lấy cuộn giấy ra xem.