Chương 232

[Xin vui lòng kịp thời gϊếŧ mổ nguyên liệu, giữ cho nguyên liệu ở trạng thái tử vong, tránh nguyên liệu xảy ra biến đổi không thể đảo ngược.]

Lý Tam Tân biết nấu ăn nên bản thân biết nếu một số nguyên liệu không được xử lý kịp thời sẽ bị thối rữa, biến vị, nhưng đó thường là nguyên liệu đã chết. Ví dụ như thịt gà, vịt, cá, sống thì làm sao thối rữa, biến vị được? Theo lẽ thường và logic bình thường, chỉ có gà, vịt, cá chết mới bị biến vị.

Nhưng trong quy tắc này lại hoàn toàn đảo ngược lẽ thường, biến thành chỉ cần giữ nguyên liệu ở trạng thái tử vong, thức ăn mới không xảy ra biến đổi không thể đảo ngược.

Vì vậy, Lý Tam Tân đặc biệt chú ý đến điều này.

Anh cảm thấy sự biến đổi không thể đảo ngược mà cẩm nang nói đến, rất có thể không đơn giản chỉ là thối rữa biến vị. Nhưng nếu không phải thối rữa biến vị, vậy thì sẽ có biến đổi gì?

Và sự biến đổi này lại là điều mà lũ quỷ dị không muốn thấy, nên chúng cần phải kịp thời gϊếŧ mổ nguyên liệu, và viết điều này vào cẩm nang, biến nó thành quy tắc.

Lý Tam Tân mù mờ, Lâu Diên và Lâm Du cũng không khá hơn anh là bao.

Ba người đối mặt nhìn nhau.

Điều duy nhất có thể khẳng định là nguyên liệu chính là họ, chính là con người.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, chừng hai mươi phút đã qua, đống rác sắp chất đầy rồi.

Cuối cùng, một giọng thô kệch trong bếp quát lên:

“Đi, mang món lên!”

Một nhóm bước chân nặng nề khiêng đồ rời khỏi nhà bếp.

Cơ hội tốt!

Chỉ còn mười phút nữa là đến một tiếng, không thể chần chừ. Lâu Diên ra hiệu cho Lý Tam Tân và Lâm Du, rồi dẫn đầu trèo lên ống xả rác dốc đứng.

Ống này dài khoảng hai mét, dù không thẳng đứng nhưng cũng nghiêng đến bảy tám chục độ. Thêm vào đó, vách trong ống dính đầy dầu mỡ và mùi máu tanh, khiến cả đường ống trơn tuột vô cùng. Lâu Diên chống tay chân vào hai bên, dùng sức toàn thân chậm rãi trèo lên.

Lý Tam Tân và Lâm Du phía sau dán mắt theo dõi, sẵn sàng đỡ nếu Lâu Diên trượt xuống.

Những thứ bẩn thỉu trong ống dính đầy lên quần áo trước sau, nhưng Lâu Diên chỉ thấy mình hôi đi, còn sắc mặt vẫn bình tĩnh. Kinh nghiệm lăn lộn từ kiếp trước khiến anh chẳng buồn để tâm, thản nhiên tiếp tục trèo vững vàng.

Nhờ khả năng kiểm soát cơ thể cực tốt, Lâu Diên thành công leo đến miệng ống. Anh khẽ nhô mắt lên, kín đáo quan sát thế giới bên ngoài.

Ánh đèn trong bếp sáng chói, đến mức khiến đôi mắt vốn quen bóng tối của anh hơi nhói lên.

Không gian rất rộng, hơn trăm mét vuông, bố cục chẳng khác các bếp khách sạn bình thường. Chính giữa là ba dãy bàn thao tác bằng thép không gỉ, trên đặt bếp, dụng cụ, gia vị, nguyên liệu; giữa mỗi bàn cách nhau khoảng mét rưỡi.

Ngoài ra, sát tường bốn phía còn có kệ hàng, bồn rửa, tủ lạnh và tủ bát đĩa.

Trên sàn gạch xám trắng bẩn thỉu bày la liệt các thau chậu nguyên liệu chất chồng, chỉ toàn là thịt và thịt, hết lớp này đến lớp khác. Trên sàn gạch, dầu mỡ, dấu chân và máu tanh loang lổ, tạo thành những mảng đen, mảng đỏ.

Lâu Diên nhanh chóng quét mắt khắp căn bếp.

Ngoài người vừa mang thức ăn rời đi, căn bếp còn có hai bóng người đang gói bánh chẻo (há cảo/sủi cảo). Khoảnh khắc nhìn rõ hai thân ảnh này, Lâu Diên khẽ nín thở.

Đó là hai người đầu heo.

Những người đầu heo giống hệt như cai ngục đầu heo xuất hiện ở mê cung tầng một.

Hai người đầu heo này mặc đồ bếp màu trắng, chiếc đầu heo to lớn đội mũ đầu bếp trắng, trên người quấn tạp dề dính đầy bột mì và đủ loại vết bẩn. Cả hai đang quay lưng về phía Lâu Diên trò chuyện, miệng vẫn "chóp chép" nhai, có vẻ như vẫn đang ăn thứ gì đó.

Ngoài hai người đầu heo này, còn có một điểm đặc biệt thu hút sự chú ý.

Trước mặt Lâu Diên là bàn mổ, đối diện bàn mổ là bồn rửa. Bên cạnh bồn rửa có một giá sắt treo móc ngược. Chiếc giá sắt này rất giống với loại giá Lâu Diên từng thấy ở quán thịt dê dùng để treo xác dê. Tuy nhiên, trên chiếc giá trước mặt này, thứ đang được treo ngược là hai con người mặc đồ tù nhân.

Mắt cá chân của hai con người này bị móc sắt xuyên qua và treo lên, cơ thể vô hồn rũ thẳng xuống. Phía dưới họ là hai chiếc chậu sắt lớn. Máu từ cổ hai người tuôn ra nhỏ tí tách xuống chậu, đã gần đầy nửa chậu.