Chương 22

“Quỷ vực là một không gian độc lập, cậu có thể hiểu nó như “nhà” của sinh vật quái dị. Trong không gian này, sinh vật quái dị là chủ nhân duy nhất."

“Chúng có thể thay đổi mọi thứ trong phạm vi quỷ vực bao phủ. Người bị sinh vật quái dị gϊếŧ chết trong quỷ vực sẽ trở thành nô ɭệ của quái dị hoặc sẽ bị chúng hấp thụ làm thức ăn.”

“Nếu bị cuốn vào quỷ vực, hôm nay chúng ta đừng mơ có thể thoát ra dễ dàng như vậy.”

Lộ Hảo Tu trầm ngâm gật đầu:

“Vậy sương mù bao phủ khu dân cư này có tính là quỷ vực không?”

Lâu Diên lắc đầu phủ nhận ngay lập tức:

“Không tính. Chính vì quái dị ẩn náu trong khu dân cư này không thể hình thành không gian riêng của riêng mình nên mới dùng sương mù làm phương tiện che giấu hành tung.”

"Thế giới này thật quá nguy hiểm."

Lộ Hảo Tu cố gắng nở một nụ cười khó coi, gắng vực dậy tinh thần nhưng thất bại. Cuối cùng cậu ỉu xìu hỏi:

“Vậy Lâu ca, sinh vật quái dị sở hữu quỷ vực có nhiều không?”

Lâu Diên lấy con dao gọt hoa quả trong túi ra, bỏ vỏ. Ánh thép lạnh lóe lên lướt qua hàng lông mày sắc sảo như tranh vẽ của anh, mang theo sát khí âm u:

“Không nhiều. Theo tôi biết, chỉ có sinh vật khủng bố cấp A mới hình thành quỷ vực của riêng mình. Cậu không cần quá lo lắng, số lượng sinh vật khủng bố cấp A rất ít. Hơn nữa, chúng cũng không xuất hiện ở giai đoạn đầu của thời kỳ phục sinh quái dị.”

“Ít nhất trong một khoảng thời gian tới, chúng ta sẽ không gặp loại sinh vật quái dị mang theo quỷ vực.”

Lộ Hảo Tu thở phào nhẹ nhõm nhưng vừa nhìn thấy động tác của Lâu Diên. Thần kinh vừa thả lỏng của cậu lại căng thẳng trở lại:

“Lâu ca, có chuyện gì sao?”

"Không có gì, đây chỉ là thói quen của tôi thôi. một thói quen mới hình thành gần đây."

Lâu Diên cong môi cười, nụ cười rõ ràng đẹp đến mê hồn nhưng lại lạnh lẽo như lưỡi dao có mang theo vẻ hung ác:

“Có người vừa dạy tôi cách đây không lâu, càng đến gần thành công, càng không được buông lỏng cảnh giác. Ai biết có thứ ghê tởm nào đó đột nhiên nhảy ra phá hỏng thế cờ đang thắng thế chứ?”

Lộ Hảo Tu luôn cảm thấy lời này của anh ta có gì đó âm u đến rợn người như đang ám chỉ điều gì đó. Nhưng cậu ta không dám hỏi nhiều, chỉ điên cuồng gật đầu phụ họa Lâu Diên: “Lâu ca nói đúng!”

Lộ Hảo Tu cũng theo đó mà tỉnh táo đề phòng xung quanh nhưng không ngờ chỉ mới đi được hai bước, cậu bỗng nhiên cảm thấy một luồng đau nhức như kim châm đột ngột ập đến trong đầu. Hai chân Lộ Hảo Tu lập tức mềm nhũn, cả người ngã sụp xuống đất.

Cơn đau dữ dội trong đầu ập đến thậm chí còn hơn xa cả cảm giác trật khớp vừa rồi. Lộ Hảo Tu vừa choáng váng vừa đau đớn, cả người mơ hồ co rúm lại, mơ màng thều thào: “Ư ư ư Lâu ca, đầu em 一 đau!”

Lâu Diên suýt nữa tưởng cậu bị lũ sâu đen chui vào não nhưng sau khi nhìn rõ trạng thái của Lộ Hảo Tu, anh không những không lo lắng, mà còn khẽ nhướng mày, rồi bật cười.

“Chúc mừng cậu, Lộ Hảo Tu. Cậu sắp thức tỉnh thiên phú rồi.”