Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Quái Vật Sống Lại

Chương 21

« Chương TrướcChương Tiếp »
Lộ Hảo Tu vừa thở vừa nhìn thấy Lộ Diễn lấy bật lửa, châm vào sợi dây vải.

Ga giường làm bằng chất liệu cotton nguyên chất nên rất dễ cháy. Những con sâu đang bò theo xuống khi thấy ngọn lửa nóng rực nhanh chóng bỏ chạy lên trên, lập tức phát ra tiếng kêu thảm thiết:

"Chít chít chít."

Lâu Diên đỡ Lộ Hảo Tu dậy, dẫn cậu đi về phía cổng khu dân cư:

“Cảm thấy thế nào rồi?”

"Hình như trật khớp tay rồi." Lộ Hảo Tu đau đến tái mét mặt mày.

“Nhưng không sao, không ảnh hưởng đến việc đi lại.”

Lâu Diên gật đầu: “Tốt.”

Đi được một đoạn, Lộ Hảo Tu không nhịn được quay đầu nhìn lại. Lớp sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn nhưng cậu vẫn mơ hồ nhìn thấy hai bóng đen đứng bên cửa sổ phòng ngủ, đang dõi theo họ rời đi.

Cái dáng quen thuộc và tư thế tiễn biệt Lộ Hảo Tu khiến cậu không khỏi nhớ lại khoảnh khắc cha mẹ tiễn mình đến trường.

Lớp sương mù đáng ghét và đáng hận này bỗng chốc lại mang một tầng ý nghĩa khác. Nó che đi vẻ dữ tợn và sát ý của hai bóng ma quái. Trong sự mờ ảo đó để lại cho Lộ Hảo Tu sự dịu dàng cuối cùng, khiến Lộ Hảo Tu giả vờ như đây là lần tiễn biệt ấm áp và đầy yêu thương từ cha mẹ.

Lộ Hảo Tu thậm chí có thể tưởng tượng ra giọng nói và những lời chia tay của họ.

【Tạm biệt con trai của mẹ.】

【Ba mẹ hy vọng con sống thật tốt.】

Lâu Diên đột nhiên nhét thứ gì đó vào tay Lộ Hảo Tu.

Lộ Hảo Tu quay đầu lại, nhìn vào lòng bàn tay. Đó là hai chiếc nhẫn vàng kiểu dáng đơn giản.

Lâu Diên nhìn màn sương mù phía trước,giọng nói nhẹ nhàng: “Khi cậu đi rửa mặt trong nhà vệ sinh, tôi đã tìm thấy hai chiếc nhẫn này trong tủ quần áo. Thi thể của cha mẹ cậu quá lớn, khó mang đi. Nhưng ít nhất hai chiếc nhẫn này có thể để cậu mang theo, giữ lại làm kỷ niệm.”

Lộ Hảo Tu nhìn chằm chằm vào hai chiếc nhẫn nhuốm máu, lập tức nghẹn ngào không thành tiếng, nước mắt trào ra: “Cảm ơn anh, Lâu ca.”

Lòng Lộ Hảo Tu tràn ngập biết ơn nhưng nghẹn ứ không nói được thành lời. Cậu chưa bao giờ khóc trong tình trạng tồi tệ như thế này. Thân thể vừa đau đớn vừa lạnh lẽo nhưng cậu nắm chặt chiếc nhẫn trong tay, lòng lại trở nên yên tĩnh đến lạ.

Lộ Hảo Tu nghiêng đầu lau mặt vào vai, khóc mức nghẹn ngào giống như một con vật nhỏ. Cậu kể nỗi bất an của mình với Lâu Diên:

“Em muốn mời đạo sĩ làm pháp sự cho ba mẹ. Em muốn họ được ra đi thanh thản. Lâu ca, em sợ họ bị quỷ gϊếŧ chết, sẽ không thể đầu thai chuyển kiếp.”

Lâu Diên bật cười:

“Cậu còn tin vào chuyện này sao?”

Lộ Hảo Tu lắc đầu rồi lại gật đầu, tâm trạng phức tạp nói:

“Trước đây em không tin nhưng bây giờ thì phải tin. Em chỉ sợ ba mẹ em bị hai con quỷ kia gϊếŧ chết rồi không được yên nghỉ, cũng sợ chuyện này sẽ gây tổn hại đến linh hồn của họ."

"Phim kinh dị và tiểu thuyết đều nói như vậy mà? Em không có cách nào thu dọn thi thể của ba mẹ, chỉ hy vọng họ có thể ra đi thanh thản.”

Lâu Diên giải thích:

“Yên tâm đi, ba mẹ cậu chết là hết, sẽ không phải chịu khổ nữa đâu. Quái dị chúng ta gặp hôm nay không hình thành quỷ vực. Cho nên dù bị chúng gϊếŧ chết cũng sẽ không trở thành quỷ nô của chúng.”

“Quỷ vực? Quỷ nô?”

Lâu Diên giải thích:

“Những sinh vật quái dị lợi hại sẽ tạo ra một không gian riêng biệt của chúng, người ta gọi lĩnh vực này là quỷ vực.”
« Chương TrướcChương Tiếp »