Chương 20

Lộ Hảo Tu tinh thần chấn động, dùng sức đẩy tủ quần áo về phía trước một lần nữa, quay người bỏ chạy về phía cửa sổ. Lâu Diên đã chuẩn bị sẵn sàng xong mọi thứ, men theo sợi dây vải trèo ra ngoài cửa sổ, thúc giục Lộ Hảo Tu:

“Mau qua đây.”

Lộ Hảo Tu vô cùng nhanh nhẹn cúi người chui ra khỏi cửa sổ, học theo Lâu Diên ôm lấy sợi dây vải rồi bắt đầu trèo xuống.

Ngay khi hai người vừa rời khỏi cửa sổ, tủ quần áo lập tức bị va đập mạnh đến mức ngã sập. Hai con quái vật với gương mặt không cảm xúc bước đến bên cửa sổ, cúi đầu nhìn hai người đang bỏ chạy.

Lâu Diên ngẩng đầu nhìn chúng một cái, ánh mắt quyết đoán, nói:

“Chúng ta phải tăng tốc, cậu nhìn kỹ tôi làm thế nào.”

Nói xong, Lâu Diên dùng sức quấn sợi dây vải hai vòng quanh tay. Hai tay giữ thăng bằng ở vị trí trên dưới rồi dồn lực đá mạnh vào tường, đột ngột trượt nhanh xuống dưới.

Tư thế xuống dây đơn của anh ta không chuẩn lắm nhưng lại thuần thục như mây trôi nước chảy, cực kỳ tiết kiệm sức. Đây là bản năng sinh tồn được rèn luyện qua vô số lần đối mặt với nguy hiểm chết người.

Lâu Diên không cần phải tuân thủ những quy tắc an toàn nghiêm ngặt tuyệt đối. Điều duy nhất anh cần bây giờ là tốc độ. Chỉ cần đủ nhanh, mới có cơ hội sống sót.

Chưa đến vài giây, Lâu Diên đã xuống đến cuối sợi dây, hạ cánh an toàn ở tầng một, nhanh đến mức Lộ Hảo Tu trợn mắt há hốc mồm.

Lộ Hảo Tu nuốt nước bọt, ngẩng đầu nhìn hai con quỷ. Những con quỷ dường như không biết cách tháo nút thắt dây mà Lâu Diên đã buộc nhưng cũng không có ý định dễ dàng buông tha cho họ.

Những con sâu nhỏ đen sì dày đặc bò ra từ bên trong cơ thể chúng, nhanh chóng men theo sợi dây vải để tiến đến gần Lộ Hảo Tu.

Chúng từng chút từng chút tiến lại gần khiến Lộ Hảo Tu cảm giác như đang đối diện với một cái miệng máu me, đầy đáng sợ.

Trong khoảnh khắc này, trong đầu Lộ Hảo Tu trống rỗng, không có gì ngoài tư thế xuống dây đơn giản của Lâu Diên vừa rồi.

Bộ não của con người thực sự là một thứ kỳ diệu. Trước đây, Lộ Hảo Tu phải mất ba bốn ngày mới học thuộc một bài văn. Nhưng trong khoảnh khắc ngắn ngủi này, cậu ta đã ghi nhớ mọi yếu tố quan trọng, từng động tác mà Lâu Diên thể hiện.

Lộ Hảo Tu vụng về bắt chước theo Lâu Diên. Ngón tay hơi buông lỏng, cảm giác mất trọng lượng lập tức ập đến.

Cả người Lộ Hảo Tu lao xuống với tốc độ chóng mặt, không, đây đã là rơi tự do rồi! Giọng nói của Lâu Diên xuyên qua màn sương mù dày đặc truyền đến rõ ràng, nghiêm khắc như muốn xuyên thủng thần kinh của Lộ Hảo Tu:

“Hai tay nắm chặt!”

Lộ Hảo Tu theo phản xạ lập tức nắm chặt sợi dây. Hai cánh tay lập tức truyền đến cơn đau như muốn trật khớp nhưng xu hướng rơi tự do mất kiểm soát của cậu cũng nhờ đó mà dừng lại.

Lộ Hảo Tu sắc mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh rịn ra. Cậu nghiến chặt răng, kiềm chế cơn đau không thể thốt ra thành lời.

Đau quá.

May mà lúc này cậu đã rơi xuống gần tầng hai, chỉ cách mặt đất chưa đầy ba mét. Lâu Diên liền ra hiệu cho cậu buông tay. Lộ Hảo Tu lộn vài vòng trên mặt đất, dùng động tác lăn người để giảm bớt lực va chạm.

Cảm giác tiếp xúc với mặt đất thật tuyệt vời.

Lộ Hảo Tu thở hổn hển, bỗng cảm thấy một luồng may mắn dâng lên trong lòng.