Cậu lại thấy muốn khóc, khẽ nói: “Vậy anh cẩn thận nhé.”
Lâu Diên thản nhiên đáp: “Tôi không sao.”
Giọng nói bình lặng không che giấu được sự tự tin toát ra từ trong lời. Lâu Diên không phải đang trấn an Lộ Hảo Tu. Anh thực sự cảm thấy mình có cơ hội rất lớn để lấy được chiếc điện thoại điện thoại đoạt mệnh kia.
Bởi vì trong mắt đám quỷ dị, nhận thức của Lâu Diên đã bị sức mạnh quỷ dị can thiệp, vẫn đang nằm trong vòng khống chế của bọn chúng. Anh có thể nhân cơ hội này mà hành động.
Không nên chậm trễ, Lâu Diên chỉnh lại những gì sắp nói trong đầu, mở cửa phòng, bước thẳng tới chỗ “cha của Lộ Hảo Tu”.
Người đàn ông trung niên đã ngồi trở lại ghế salon trong phòng khách. Khi nghe thấy tiếng động, ông ta quay người lại, khuôn mặt không chút biểu cảm miễn cưỡng nở một nụ cười. So với vẻ hoàn hảo trước đó, lần này rõ ràng giả tạo hơn nhiều. Có vẻ như sự kiên nhẫn của bọn quỷ dị cũng sắp cạn rồi.
Người đàn bà đang đắp mặt nạ cũng từ trong bếp bước ra, lặng lẽ đứng trong bóng tối, con ngươi dõi theo từng bước của Lâu Diên.
Trong lúc sự chú ý của chúng tập trung dồn cả về phía Lâu Diên, Lộ Hảo Tu nhân cơ hội lặng lẽ xách chiếc balô ở hành lang mang về lại phòng ngủ.
Lâu Diên giữ vẻ mặt bình thản, bước đi vững vàng, tao nhã, tự nhiên như thể chẳng hề nhận thấy có gì bất thường. Anh đến bên ghế salon, cúi xuống nhìn người đàn ông trung niên, giọng điệu có phần tùy tiện:
“Chú Lộ, cho cháu mượn điện thoại một lát được không? Cháu muốn gọi cho bố.”
Người đàn ông trung niên lặng im nhìn chằm chằm vào anh. Ở khoảng cách gần như vậy, Lâu Diên có thể thấy lớp da mà nó khoác lên như một quả bóng bị thổi phồng, bề mặt căng tròn đến mức không tự nhiên. Thậm chí dưới ánh sáng mờ ảo, anh còn thấy một con sâu đen to bằng đầu ngón tay cái từ trong lỗ tai ông ta chui ra rồi men theo sau cổ bò lên tóc.
Một cơn buồn nôn dâng lên nhưng bị anh mạnh mẽ đè xuống. Lâu Diên hơi nhíu mày, nhắc lại lần nữa:
“Chú Lộ?”
"Ha ha."
Người đàn ông trung niên cười hai tiếng, lấy điện thoại từ trong túi ra đưa cho Lâu Diên: “Gọi đi, gọi đi, chắc nó cũng sắp đến rồi.”
Lâu Diên nói cảm ơn, thậm chí không quên gật đầu với người phụ nữ đang đứng ở cửa bếp, rồi mới trở về phòng Lộ Hảo Tu.
Lộ Hảo Tu nhìn thấy anh, còn chưa kịp nở nụ cười mừng rỡ, đã thấy sắc mặt Lâu Diên lập tức trầm xuống.
"Lại đây giúp tôi một tay!" Lâu Diên nhanh chóng khóa cửa lại, nhanh chóng đẩy tủ quần áo chặn ngang lối ra:
“Bọn chúng muốn ra tay rồi!”
Lộ Hảo Tu: “Đậu má!”
Cậu ta ba chân bốn cẳng chạy tới, cùng Lâu Diên dốc sức đẩy tủ quần áo. Vừa kịp lúc cánh tủ áp sát vào cửa phòng thì một lực cực mạnh từ bên ngoài đã giáng xuống.
“Ầm!”
Khung cửa chấn động dữ dội, bụi vữa từ tường rơi lả tả xuống.
Giọng của cha Lộ Hảo Tu vang lên bên ngoài cửa, cười lạnh lùng quỷ dị:
“Con trai à, mau mở cửa ra. Mẹ con làm xong bữa khuya rồi. Hì hì hì, mở cửa ăn cùng ba mẹ nhé.”
Giọng của mẹ cũng vang lên cùng lúc, xen lẫn trong đó là tiếng nuốt nước miếng thèm thuồng không thể che giấu, tham lam nói:
“Hảo Tu, mẹ đói rồi, mau ra ăn cơm với mẹ đi con.”
Lộ Hảo Tu dùng lưng chống vào tủ quần áo. Nước mắt không biết từ lúc nào đã chảy dài trên mặt. Cậu lớn tiếng hét lên, lần đầu tiên dám để cơn giận và nỗi đau trong lòng bộc phát:
“Chúng mày không phải là bố mẹ tao! Đừng có dùng giọng của họ để gọi tao! Đồ quái vật!!!”