Có lẽ giờ cô cũng là một xác sống bị nhiễm rồi, chỉ là vẫn giữ được ý thức, vẫn biết đói, biết ăn, biết uống, biết bài tiết mà thôi.
Cô lau sạch bùn dưới chân ở cửa, bước vào phòng khách, vặn nút radio đổi tần số. Sau một hồi dò tìm, cuối cùng cũng bắt được kênh mới, là kênh phát thanh của Khu T, khu an toàn thành phố Trường Cộng, nơi gần cô nhất.
“Hôm nay là ngày 28 tháng 8 năm 2050, thời tiết mưa to chuyển mưa nhỏ. Hiện trong nước mưa và đất vẫn còn phát hiện mầm bệnh. Ngoại trừ khung giờ nhận lương thực, mong toàn thể người dân hạn chế ra ngoài, ở yên trong khu an toàn. Nếu có người thân qua đời, hãy đưa thi thể đến bệnh viện để xử lý tập trung, không được tự ý chôn cất hay thiêu hủy. Chính quyền thành phố Trường Cộng vẫn đang tuyển người tham gia các hoạt động dọn dẹp và cứu hộ.”
Bản tin địa phương chỉ có chừng ấy nội dung. Quá nhiều người chết, mà người có thể cứu thì quá ít. Hình Như Tâm nghiêng đầu lắng nghe, sau đó nhanh chóng ấn nút tắt radio.
Trong nhà không còn điện, một khi dùng hết pin radio, trước khi tìm được pin mới, cô sẽ không thể nhận được bất kỳ tin tức nào từ bên ngoài. Vì vậy cô luôn dùng rất tiết kiệm, mỗi ngày chỉ mở vào một khung giờ cố định để nghe tin.
Mà chỉ mới một lúc ngắn ngủi, mây mù ngoài trời đã tản ra, ánh nắng hiếm hoi sau nhiều ngày mưa rọi xuống. Hình Như Tâm mang những sợi bầu đã bào xong ra sân, chia vào vài cái mẹt để đem phơi. Sau tận thế, gần như tất cả thực vật đều đang dần héo úa, giàn bầu trong nhà từ mùa hè kéo dài đến mùa thu cũng đã chết khô, chỉ còn lại mấy quả chưa kịp hái, mềm nhũn, không thể ăn được nữa.
Cô nhìn mà thấy xót xa, may là số bầu hái trước đó vẫn còn tốt.
Không yên tâm, cô lại đi kiểm tra căn nhà nhỏ chứa lương thực. Lúa gặt hồi tháng Bảy và số lúa mì đem đổi về vẫn còn nguyên. Với một mình cô cùng ba con gia cầm, ăn trong một năm chắc không thành vấn đề. Trong các chum, hũ và tủ cũng còn đủ loại dưa muối, rau phơi khô, đậu đũa khô...
Cô nghĩ thầm: Sống được ngày nào hay ngày đó, rồi sẽ nghĩ ra cách thôi.
Chỉ là, không có thịt thì vẫn thấy thiếu. Ánh mắt Hình Như Tâm đảo một vòng quanh chuồng gà.
Mấy con gà vịt đang tranh mồi ban nãy giờ đã ngừng, cúi đầu mổ thức ăn. Sau khi biến dị, khẩu phần của chúng cũng tăng gấp bội, ngày nào cũng thấy chúng bới bùn tìm giun. Dạo này mưa liên tiếp, côn trùng trong đất bị dồn lên mặt, chúng tha hồ mà ăn.