Chương 2

Lúc này, Giản Tiểu Tinh đã hiểu ra. Cô gái này với bọn họ hoàn toàn là kiểu ông nói gà, bà nói vịt.

“Thi đấu cái gì mà thi đấu? Thần kinh à? Tránh ra, đừng cản trở.”

"Em không tránh!" Dựa vào quan hệ giữa nhà họ Vân và nhà họ Cù, Vân Bối Na càng lấn tới, tức giận trừng mắt nhìn Giản Tiểu Tinh: "Cô! Đua với tôi ngay lập tức!"

"Cô bây giờ không đủ tư cách đua với tôi." Giản Tiểu Tinh lạnh nhạt đáp.

Trong đầu Vân Bối Na như có tiếng sét đánh ngang tai! Cô ta trừng mắt nhìn cô gái nhỏ bé trước mặt, cao chưa tới 1m55, chỉ đứng đến cổ mình. Vậy mà dám lớn giọng nói ra câu đó. Điên rồi sao? Thần kinh có vấn đề à?

"Cô có biết tôi là ai không?" Vân Bối Na chỉ tay vào mình, ngạo nghễ tuyên bố: "Tôi là Vân Bối Na, Miley Vân! Nữ tay đua đường phố hàng đầu Los Angeles! Hiện tại là tân binh sáng giá nhất của làng đua xe chuyên nghiệp trong nước! Mùa giải tới tôi ít nhất cũng lọt vào top 30! Cô có biết với một nữ tay đua, thành tích này có ý nghĩa thế nào không?"

Bởi vì đua xe vốn không phân biệt nam nữ, nhưng số lượng tay đua nam luôn áp đảo tay đua nữ, cộng thêm lợi thế thể chất bẩm sinh của nam giới, nên rất ít nữ tay đua có thể lọt vào top 30 trong một mùa giải. Đây cũng là lý do nhiều người cho rằng đua xe là môn thể thao dành riêng cho đàn ông. Vậy nên, việc Vân Bối Na ngay trong mùa giải chuyên nghiệp đầu tiên đã có thể lọt vào top 30, chứng minh cô xuất sắc hơn hầu hết các tay đua nam, đủ tư cách trở thành một nữ tay đua đáng ngưỡng mộ.

“Ồ, vậy là cô cũng giỏi đấy.” Giản Tiểu Tinh thực sự thấy thành tích này rất ấn tượng, nhưng tâm trạng cô bây giờ cực kỳ tệ, không có hơi sức đâu mà ứng phó với một cô nàng vô duyên tới kiếm chuyện.

Giản Tiểu Tinh nhìn Cù Dược Dương, thẳng thừng nói: “Nếu anh gọi tôi đến đây chỉ để trêu chọc, thì tôi đi đây.”

Vừa dứt lời, cô rút điện thoại ra, định chặn số anh ta luôn.

“Đợi đã.”

“Cô có ý gì hả?” Vân Bối Na lập tức lớn tiếng.

Cù Dược Dương nhìn mà muốn tát bay cô nàng này lên trời. Từ nhỏ đến lớn, Vân Bối Na lúc nào cũng khiến anh ta phát bực, xuất ngoại du học bao năm mà chẳng thay đổi chút nào, đúng là phiền chết đi được!

“Cái kiểu nói chuyện đó là sao? Cô xem thường tôi chắc? Giỏi thì báo danh đi!” Vân Bối Na tức giận quát lên. Cô ta muốn xem xem, rốt cuộc đối phương có tư cách gì mà dám coi thường mình.

Nhưng Giản Tiểu Tinh hoàn toàn ngó lơ, dứt khoát quay người bỏ đi. Cù Dược Dương vội đuổi theo.

Vân Bối Na giận đến mức giậm chân tại chỗ, đúng lúc đó, cô ta nghe thấy một tiếng cười khẽ vang lên giữa bầu không khí tĩnh lặng đầy ngột ngạt. Tiếng cười này rõ ràng chói tai. Cô ta lập tức quay phắt lại, liền thấy người vừa cười chính là KC Lý, một tay đua đường phố có chút tiếng tăm.

“Cười cái gì mà cười?” Vân Bối Na tức tối. Tên này trông là biết không phải người tốt!

“Tôi cười vì cô to gan đấy, lâu lắm rồi mới thấy cảnh tượng Nghé mới sinh không sợ hổ thế này.” KC Lý cảm thán.

“Ý anh là sao?”

“Cô vừa thách đấu cô gái nấm lùn kia đúng không? Cô ấy cũng là một tân binh mới nổi trong làng đua xe chuyên nghiệp năm ngoái. So với lý lịch sáng chói của tiểu thư Vân, cô ấy chẳng có gì nổi bật. Trong suốt mùa giải, cô ấy đã phải dốc hết sức mới giành được chút thành tích nho nhỏ. Cô có thể tra thử trên mạng, tên cô ấy là Giản, Tiểu, Tinh.”

KC Lý nở một nụ cười đầy ẩn ý, xung quanh cũng có không ít người mang vẻ mặt tương tự, những người này trước đó còn huýt sáo cổ vũ cho Vân Bối Na.

Vân Bối Na lập tức rút điện thoại ra tra cứu. Nhưng vừa gõ đến ba chữ “Giản Tiểu Tinh”, chưa kịp nhấn tìm kiếm, đầu óc cô ta bỗng khựng lại. Cái tên này, có chút quen tai.

Cô ta nhớ rồi! Sau khi về nước trong dịp Tết, cô ta đã nghe cái tên này vô số lần! Sắc mặt Vân Bối Na dần cứng đờ.

Giản Tiểu Tinh là một tay đua tân binh bất ngờ xuất hiện vào năm ngoái.

Cô gia nhập Hồng Tinh, đội đua do cựu thần xe Giản Phi Thần thành lập, đúng lúc đội đang đứng trên bờ vực giải tán. Không chỉ thu hút được nhà tài trợ, cô còn thay đổi vận mệnh của đội đua từng bị coi thường suốt 20 năm, giúp Hồng Tinh hồi sinh và đạt thành tích xuất sắc trong mùa giải vừa qua.

Các danh hiệu cá nhân của cô cũng vô cùng ấn tượng như quán quân cá nhân mùa giải đua xe chuyên nghiệp lần thứ 23, nữ quán quân đầu tiên trong lịch sử đua xe chuyên nghiệp quốc gia, đồng thời là tay đua nữ Trung Quốc đầu tiên giành vé tham dự giải đua xe thế giới Afranc.

Vân Bối Na sững sờ, mặt đỏ bừng như lửa đốt. Cô ta hét lên một tiếng, vội vàng che mặt, xấu hổ bỏ chạy khỏi đó.