Tới rồi sao?
Điều bất ngờ là, người theo sau Lâm Trần không phải là Chư Nhân, mà là một người phụ nữ tóc dài uốn lọn ăn mặc rất chỉn chu và trang điểm tinh tế.
Người phụ nữ thấy Lý Thiện Nghĩa đang đứng trong phòng khách thì mỉm cười gật đầu, rồi không khách sáo gì mà tiến thẳng đến ghế sofa ngồi xuống.
Lâm Trần đi đến bên Lý Thiện Nghĩa, nhíu mày hỏi cậu: “Đã thay đồ ngủ rồi à? Con định ngủ sớm vậy sao?”
“Lâm Trần à, dù sao sau này cũng là người một nhà cả, cứ thoải mái một chút, mặc gì cũng không sao. Hôm nay tới để hỏi sơ qua suy nghĩ của nó thôi mà.”
Lâm Trần không nói gì thêm. Người phụ nữ giơ bàn tay mảnh khảnh ra hiệu Lý Thiện Nghĩa lại gần.
“Lại đây, ngồi cạnh ta.”
Thiện Nghĩa hơi lưỡng lự rồi cũng ngồi xuống.
Người phụ nữ cầm tách trà nóng do người giúp việc mang đến, nhấp vài ngụm, sau đó thản nhiên đặt xuống, rồi kéo tay Lý Thiện Nghĩa xem qua, tiếp đó ngẩng đầu lên nhìn kỹ khuôn mặt cậu.
Ánh mắt đánh giá quá thẳng thắn khiến cậu thấy không thoải mái.
“Nhìn rất chững chạc, đoan trang, sức khỏe cũng tốt đúng là kiểu Chư Nhân thích.”
Thiện Nghĩa không hiểu ý gì, Chư Nhân lại thích kiểu người như cậu sao? Cậu cảm thấy mình cũng không có gì đặc biệt cả...
“Xin lỗi nhé, lẽ ra Chư Nhân phải đến gặp con, nhưng nó hơi nhút nhát, bình thường cũng rất ít ra ngoài, nên ta thay nó hỏi thăm con một chút.”
Nhút nhát? Có vẻ đúng là không giống tin đồn.
“Con thích loài động vật nào?” Bạch Á tùy tiện hỏi.
Câu hỏi này thật kỳ quặc, sao tự nhiên lại hỏi chuyện này? Nhưng cậu vẫn kiên nhẫn trả lời: “Con không ghét loài động vật nào cả.”
“Ồ.” Bạch Á liếc nhìn Lâm Trần, nói đầy ẩn ý: “Nghe ba con nói con rất thích động vật máu lạnh, hồi nhỏ thường xuyên đến sở thú xem mấy loài bò sát.”
“Bò sát sao?” Đúng là cậu thường đọc các sách khoa học về động thực vật, cũng thích những loài máu lạnh như thằn lằn và rắn.
“Vâng, đặc biệt là những con thằn lằn biết đổi màu ngụy trang, chúng rất đặc biệt, khác hoàn toàn với mấy con mèo chó đầy lông mềm mại con thấy chúng rất kỳ diệu.”
Vừa nói xong, Lý Thiện Nghĩa liền thấy Bạch Á nở một nụ cười rất rạng rỡ.
“Xem ra không chỉ Chư Nhân thích con, mà ta cũng rất hài lòng với con.”
“Cảm ơn cô đã công nhận, nhưng một số chuyện con vẫn muốn xác nhận trực tiếp với cô thì tốt hơn.”
Lý Thiện Nghĩa cảm thấy tâm trạng của đối phương hiện tại đang tốt, có lẽ nếu hỏi thì sẽ được câu trả lời như mong muốn.