Chương 8

Nếu không phải có ký tên Chư Nhân, Lý Thiện Nghĩa đã không tin bức tranh là của hắn. Vì so với các tác phẩm khác, Chư Nhân rất ít khi vẽ chân dung có tính đích danh như vậy. Hơn nữa thời gian sáng tác được ghi là nửa tháng trước.

"Tác phẩm mới à?" Chẳng trách buổi sáng khu vực này đông người vây xem, hóa ra là một tác phẩm chưa từng công bố.

Nghệ sĩ thử nghiệm phong cách mới, tất yếu sẽ khiến fan tò mò về dụng ý, phân tích nguồn cảm hứng. Lý Thiện Nghĩa không phải fan, nhưng là con người thì ai cũng có lòng hiếu kỳ.

Cậu tiến lại gần để quan sát kỹ hơn. So với trước đây, tác phẩm này có đường nét rất tinh tế, màu sắc sử dụng cũng rất táo bạo.

Nhưng có một điểm khiến cậu khó hiểu. Là dù khuôn mặt nhân vật không rõ ràng, nhưng ở cổ chân trái người này lại lộ ra một vết bớt màu đỏ rất giống với vết bớt bẩm sinh trên chân trái của cậu.

Lý Thiện Nghĩa nhìn quanh, thấy không ai chú ý đến phía này, bèn cúi xuống kéo ống quần lên kiểm tra.

"Đúng là vị trí y hệt…" Cậu càng nhíu mày, nhìn bức tranh lại càng cảm thấy kỳ lạ.

Liệu có trùng hợp như vậy không? Cậu bất an quay người bước ra khỏi triển lãm, tựa vào cột trang trí leo ngoài sảnh, châm thuốc hút mấy hơi mới bình tĩnh lại được một chút.

"Trên đời này có người có bớt ở chân thì đâu chỉ mình mình." Cậu và Chư Nhân chưa từng gặp nhau, tại sao phản ứng đầu tiên của cậu lại nghĩ người trong tranh là mình?

Lý Thiện Nghĩa lắc đầu, tự cười bản thân đa nghi, dụi thuốc vào gạt tàn gần đó, rồi quay lại phòng triển lãm chuẩn bị tiếp đón buổi chiều. Đúng lúc này, điện thoại bỗng reo lên.

Cuộc gọi hiển thị là từ Lâm Trần.

“Ba, có chuyện gì vậy ạ?”

“Chiều nay tan làm thì về nhà sớm một chút, khoảng sáu giờ bên Chư Nhân sẽ cử người đến gặp con.”

“Con biết rồi.”

Sau khi cuộc gọi kết thúc, Lý Thiện Nghĩa hít một hơi thật sâu. Chuyện hôn nhân này xem như đã được định đoạt.

Mấy ngày nay phải đi lại xa giữa chỗ ở của Lâm Trần và công ty khiến cậu cảm thấy khá mệt mỏi.

Tuy nói là kêu cậu về sớm, nhưng khi cậu về đến nhà thì chẳng thấy có ai đến cả.

Cho đến tám giờ tối vẫn chưa thấy người đến, thậm chí còn đã qua giờ ăn tối. Cậu nghĩ rằng hôm nay có lẽ sẽ không có ai tới nữa.

Lý Thiện Nghĩa ăn qua loa một chút rồi vào phòng tắm chuẩn bị tắm rửa rồi đi ngủ. Đang đứng trong phòng khách lau tóc thì cậu nghe thấy tiếng xe ô tô ngoài cửa.

Có một chiếc Bentley lạ mặt chạy vào gara.