Chương 6

Lý Thiện Nghĩa bất lực vỗ vỗ vào chỗ bên cạnh mình, nói: "Đến đây, sao vẫn như hồi nhỏ, trong lòng có chuyện gì là không ngủ được."

"Anh cũng chưa ngủ mà?"

Lý Thiện Nghĩa liếc nhìn thời gian trên điện thoại, thở dài: "Vẫn đang suy nghĩ về chuyện anh nói lúc trước à? Em biết mà, quyết định của ba rất khó thay đổi, chuyện này không có chỗ để thương lượng đâu."

Lâm Tu cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Anh à, hay là chúng ta cùng bỏ đi? Đừng quan tâm đến chuyện kết hôn nữa, dù sao em cũng sắp tốt nghiệp rồi."

Lý Thiện Nghĩa quay đầu nhìn người trước mặt, Lâm Tu thực sự đã trưởng thành rồi, nói chuyện ngày càng táo bạo, có chính kiến riêng, điều đó không phải xấu. Nhưng... Cậu biết Lâm Tu chỉ nói vậy thôi, là do giận dỗi nhất thời với cha mà.

"Nói gì vậy chứ?" Lý Thiện Nghĩa cười khẽ: "Từ nhỏ em đã bắt đầu luyện tập, bao nhiêu cố gắng mới có được thành tích như hôm nay, đến cả tương lai cũng không cần nữa sao?"

Lâm Tu lộ vẻ u sầu: "Nhưng em không muốn anh kết hôn với người như thế."

"Người như thế? Chuyện của Chư Nhân, người ngoài làm sao biết rõ được, có khi anh ta không như chúng ta nghĩ đâu."

Lâm Tu im lặng một lúc lâu mới cất tiếng: "Từ nhỏ ba đã không quan tâm đến anh, sao anh vẫn phải nghe lời ông ấy như vậy?"

"Anh cũng không biết nữa." Lý Thiện Nghĩa trở mình, quay lưng lại với cậu, trong lòng rối bời.

"Coi như là đền đáp công nuôi dưỡng bao năm qua đi."

Lâm Tu ở sau khẽ than: "Nếu anh cảm thấy kết hôn với ai cũng được, vậy tại sao không phải là em? Em cũng được mà, ngày mai em sẽ nói với ba, dù sao chúng ta cũng không có quan hệ máu mủ."

Lý Thiện Nghĩa mở to mắt, đầu óc ong ong. Cậu giả vờ như không nghe thấy. Dù đúng là cậu cũng có chút cảm tình với Lâm Tu, nhưng chỉ là một chút mà thôi.

Cứ tưởng rằng cậu che giấu rất tốt, nhưng Lâm Tu vẫn nhận ra? Thằng nhóc này cũng không ngốc như cậu nghĩ...

Lý Thiện Nghĩa không muốn vạch trần mối quan hệ này, không muốn căn nhà vốn yên bình trở nên hỗn loạn. Huống chi cậu cũng không cảm nhận được Lâm Tu có tình cảm gì vượt quá tình thân với mình.

Lâm Tu còn nhỏ, sớm muộn gì cũng gặp được người bạn đời của mình.

Giống như cậu hồi đại học, cũng từng rung động với một vị giáo sư lớn tuổi, nhưng sau đó, cậu nhanh chóng nhận ra, cảm xúc đó nhiều hơn là sự ngưỡng mộ, chứ không phải là tình yêu.

Cậu nhắm mắt lại, không đáp lại những lời lải nhải của Lâm Tu nữa, dần dần chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, cậu phát hiện Lâm Tu đã rời đi từ sớm.