Chương 5

Nghe nói người đó từng đính hôn với một Omega ưu tú, thậm chí tin tức đính hôn còn lên cả trang đầu của mục giải trí.

Nhưng trước lễ đính hôn, vị hôn thê ấy đã gặp tai nạn, từ một người bình thường người đó lại trở nên điên loạn, thần trí bất ổn, hôn sự cũng tan vỡ từ đó.

Vì Chư Nhân gần như không xuất hiện trước công chúng, lại chẳng có bức ảnh nào được lan truyền, nên tin đồn về hắn ngày càng kỳ bí. Người ta đồn rằng hắn bị bỏng nặng từ nhỏ do hỏa hoạn, mặt mũi biến dạng trông rất kinh dị, thần kinh cũng có vấn đề, và cái chuyện vị hôn thê phát điên có thể có liên quan đến hắn, có khi là bị dọa đến phát điên.

Mặc dù sau đó hai bên gia đình đã giảng hòa, nhưng sự thật cụ thể là gì thì người ngoài không ai biết rõ, tất cả chỉ là lời đồn.

Nếu phải đính hôn với một người nguy hiểm như vậy...

Lâm Tu nói: “Cha, con nghe nói người đó rất nguy hiểm.”

Bình thường Lâm Tu rất ít khi phản đối quyết định của Lâm Trần. Cậu ta biết cha nuôi không ưa Lý Thiện Nghĩa, nhưng không ngờ ông lại quyết liệt đến mức này, thật sự không quan tâm đến những lời đồn sao?

Lâm Trần liếc mắt lạnh lùng nhìn cậu ta: “Có phải bình thường cha quá nuông chiều con rồi không?”

Lâm Tu cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt ông.

Lý Thiện Nghĩa ở dưới bàn nắm lấy tay Lâm Tu, siết nhẹ, ra hiệu đừng nói thêm nữa.

“Vì đây là mong muốn của cha, nên dù thế nào con cũng sẽ làm theo.” Lý Thiện Nghĩa không do dự chấp nhận chuyện đính hôn. Ngược lại, sắc mặt Lâm Tu càng tái nhợt, không thể chấp nhận nổi.

Lâm Trần lạnh nhạt nói: “Đừng nghe mấy tin đồn vớ vẩn nữa. Chư Nhân không phải như các con nghĩ.”

Nói xong ông đứng dậy, trước khi đi còn liếc nhìn hai người họ một cách đầy ẩn ý. Cơm cũng không ăn, liền rời khỏi nhà.

Lâm Trần vừa đi khỏi, Lý Thiện Nghĩa liền thấy ánh mắt tràn ngập nghi vấn của Lâm Tu, như muốn tra hỏi cậu: “Anh, anh cảm thấy kết hôn với một người chưa từng gặp mặt là chuyện không có gì to tát sao?”

Lý Thiện Nghĩa không biết nên trả lời ra sao. Với những sắp đặt của cha, cậu nghĩ miễn là không phải việc phạm pháp thì đều có thể chấp nhận. Kết hôn cũng không phải là điều gì không thể.

“Nếu anh không muốn thì cứ từ chối thẳng. Anh đã dọn ra ngoài rồi, cha chẳng thể bắt anh đi liên hôn bằng vũ lực đâu.”

“Chuyện này sớm muộn gì cũng sẽ đến. Không phải Chư Nhân thì cũng sẽ có người khác. Sớm muộn cũng sẽ bị sắp đặt kết hôn thôi.”

“Em không đồng ý! Nếu thật sự đến ngày đó, cha không tôn trọng ý kiến của em, em sẽ lập tức rời khỏi nhà này.”

Lâm Tu dù sao cũng là dân thể thao, đầu óc thẳng thắn, không dễ thay đổi quan điểm. Chuyện như vậy thực sự khó chấp nhận ngay lập tức.

“Cha đối xử với em rất tốt, ông muốn em ở bên cạnh, đừng nghĩ đến chuyện rời bỏ gia đình này.”

Lý Thiện Nghĩa suy nghĩ rồi nói thêm: “Dù sau này anh lập gia đình thì cũng đâu phải không thể gặp em. Em mãi mãi là em trai của anh.”

Sau bữa tối, Lý Thiện Nghĩa không về căn hộ của mình mà nghỉ lại trong phòng cũ.

Cậu nằm trên giường, lăn qua lăn lại không sao ngủ được, đầu óc rối như tơ vò. Thế là cậu bắt đầu lên mạng tìm kiếm thông tin về Chư Nhân.

Tin tức tích cực nhiều hơn tiêu cực. Chủ yếu nói Chư Nhân là họa sĩ trẻ tài năng, có thành tựu nghệ thuật rất cao, gia đình lại giàu có, sở hữu chuỗi khách sạn 5 sao nổi tiếng.

Người như vậy e rằng không phải dạng mà một người bình thường như cậu có thể tiếp cận. Không hiểu sao lại đột nhiên muốn đính hôn với cậu.

Bỏ qua những lời đồn, nếu nhìn khách quan thì đây đúng là một đối tượng kết hôn rất lý tưởng, ít nhất là trong mắt các bậc cha mẹ.

Đang phân tích cái lợi và cái hại của chuyện đính hôn với Chư Nhân, thì cánh cửa phòng đột nhiên mở ra. Lâm Tu lấp ló ở cửa, vẻ mặt ngập ngừng.

“Anh... Em không ngủ được.”