“Vậy có thể ôm anh ngủ không?”
Không thể từ chối người đang bị ốm ấy, dù hơi nóng của Chư Nhân đã giảm nhiều nhưng nhiệt độ cơ thể đối với thú nhân máu lạnh vẫn còn hơi cao.
Cậu đành miễn cưỡng gật đầu đồng ý.
Sáng hôm sau, Lý Thiện Nghĩa cảm thấy cả người rất nặng nề, đêm qua chắc cậu chỉ ngủ được hơn ba tiếng.
Cậu đứng dậy kiểm tra, nhiệt độ cơ thể của Chư Nhân đã trở lại bình thường nhưng hắn vẫn chưa tỉnh, nên cậu gửi tin nhắn qua điện thoại, báo rằng mình phải đi làm trước.
Quá mệt mỏi, cậu không muốn lái xe hay đi tàu điện ngầm nên đã gọi taxi đến công ty với bộ dạng uể oải.
Giám đốc đột nhiên đến nói có người gửi cho cậu một bó hoa violet lớn, đang để trên bàn làm việc.
Một nữ đồng nghiệp tò mò cười hỏi: “Có phải người yêu anh gửi không? Yêu anh thế sao không nghỉ thêm mấy ngày ở nhà với nhau?”
Lý Thiện Nghĩa cười gượng, không tiện giải thích, kẻo lại sinh ra đủ chuyện tán gẫu không dứt.
Hoa này chắc không phải do Chư Nhân gửi, vườn nhà có quá nhiều hoa hồng rồi, mấy ngày nay hai người vẫn luôn ở bên nhau, cậu không thấy Chư Nhân muốn đặt hoa gì.
Cậu phát hiện trong bó hoa có một tấm thiệp cứng.
[Chúc đính hôn vui vẻ. Chân thành chúc phúc, bạn L.]
Lý Thiện Nghĩa nhíu mày, lại hỏi giám đốc xác nhận lần nữa.
“Đây là hoa cho tôi sao?”
“Đúng rồi, người gửi nói rõ là cho Lý Thiện Nghĩa, công ty chúng ta còn ai tên Lý Thiện Nghĩa nữa không?”
Trong lúc chỉnh sửa bản quảng cáo trên máy tính, Lý Thiện Nghĩa vẫn nghĩ về chuyện này. Cậu đoán có thể là cha hoặc Lâm Tu gửi hoa.
Nhưng nếu là Lâm Tu chắc chắn sẽ gọi điện báo cho cậu.
Cả buổi sáng cậu ngồi không yên, đến giờ nghỉ trưa cũng không nhịn được, đứng dưới tòa nhà công ty gọi điện cho Lâm Thần.
Một lúc lâu ông mới nghe máy: “Ba, ba có gửi hoa đến công ty cho con không?”
Bên kia im lặng một lúc, rồi đáp: “Không có.”
Giọng Lâm Thần có chút xa cách.
Lý Thiện Nghĩa cảm thấy tâm trạng rơi xuống vực sâu: “Thế à, một thời gian nữa con sẽ về, có vài chuyện muốn hỏi trực tiếp.”
“Biết rồi.”
Mang theo những thắc mắc này, sau giờ làm cậu đi qua một cửa hàng bánh mì mới mở, do hơi do dự, cuối cùng cậu vẫn bước vào mua vài món bánh ngọt mang về.
Khi tâm trạng không tốt, ăn đồ ngọt sẽ khiến người ta vui hơn.
Quay lại căn nhà mới. Bây giờ cậu không còn cảm thấy xa lạ nữa. Ngoài việc có thêm một người, thì cuộc sống của cậu cũng không khác trước là bao.
Vẫn nấu ăn, ăn cơm, trước khi ngủ thì đọc sách, rồi đi làm, cứ thế lặp lại những ngày nhàm chán.