Chương 26

Cậu tiêm cho Chư Nhân một mũi, rồi nhìn đồng hồ. Khoảng mười phút sau, cảm thấy thuốc đã bắt đầu phát huy tác dụng, lại sờ trán kiểm tra nhưng Chư Nhân vẫn cuộn tròn bất động, dường như triệu chứng không giảm đi chút nào.

Căn phòng ngập trong mùi hoa hồng nồng nặc, Lý Thiện Nghĩa cũng bắt đầu cảm thấy nóng ran, cơ thể dâng lên cảm giác lạ.

“Hay là đến bệnh viện?” Vừa dứt lời, cậu nghĩ lại thấy chuyện đó không khả thi với cái đuôi và vân hoa đầy người của Chư Nhân, hắn không bị xem là quái vật mới lạ.

Cậu thở dài, chậm rãi cởϊ qυầи áo, kéo chăn lên chui vào. Khẽ nói với Chư Nhân: “Nói trước đấy, không được làm tới cùng, nghe rõ chưa?”

Hai mắt Chư Nhân long lanh, nghe hắn vậy lập tức đỏ mặt. Hắn hiểu Lý Thiện Nghĩa nói, bắt đầu ôm lấy người cọ xát để xoa dịu cơn nóng còn sót lại.

Đúng là tên đáng sợ, như thể hắn vẫn luôn đợi khoảnh khắc này.

Giả vờ đáng thương với Lý Thiện Nghĩa là chiêu hoàn toàn có hiệu quả. Một thú nhân đang đau đớn trong thời kỳ mẫn cảm chẳng khác nào chú chó con bị ướt trong mưa ai mà nỡ lòng bỏ mặc.

Chư Nhân cực kỳ thích hôn, như thể đang làm điều một cặp vợ chồng son hạnh phúc nên làm.

Đầu óc Lý Thiện Nghĩa trống rỗng, muốn đẩy đầu Chư Nhân ra, cậu có chút hối hận vì thời điểm này nói những lời như vừa nãy sẽ khiến alpha rất dễ mất kiểm soát, vô cùng nguy hiểm.

Chư Nhân theo bản năng bắt đầu ngửi rồi liếʍ vùng sau gáy của cậu, cảm xúc kích động tăng cao, răng nanh cũng đang cọ xát ở tuyến thể sau cổ cậu.

Lý Thiện Nghĩa túm tóc hắn, đối phương ngẩng mặt lên đầy bối rối, cái đuôi đang cuộn lại bỗng bung ra, quấn lấy cổ tay cậu siết chặt khiến cậu đau nhói.

“Thả ra, đau đấy.”

Nhưng Chư Nhân bất chấp, cúi đầu cắn mạnh vào tuyến thể, tiêm pheromone của mình vào đó.

Sau khi đánh dấu tạm thời, cảm xúc của Chư Nhân dần ổn định lại, các vân hoa cũng từ từ biến mất.

Sau khi đánh dấu tạm thời, tâm trạng của Chư Nhân dần dịu lại, những vân đỏ mờ dần, nhưng hai bên má vẫn hồng hào, tràn đầy sức sống.

Lý Thiện Nghĩa cố gắng giãy giụa, muốn rút tay ra khỏi chỗ bị nắm, nhưng Chư Nhân không những không buông mà còn kéo chặt hơn.

Áp lực từ thân hình đồ sộ khiến cậu cảm thấy nghẹt thở.

“Được rồi chứ?” Lý Thiện Nghĩa dùng lực đẩy, đối phương vẫn không nhúc nhích.

Chư Nhân chống người dậy, hai khuỷu tay và đầu gối chống trên hai chân Lý Thiện Nghĩa, hơi thở nóng gấp khiến lông trên da cậu dựng đứng.

“Tôi phải dậy sớm đi làm, giờ thật sự rất mệt rồi.” Lý Thiện Nghĩa đẩy hắn ra.

Trong bóng tối, đôi mắt màu xám xanh sáng rực của Chư Nhân chớp chớp, cuối cùng hắn cũng chịu thua.