“Nhưng anh không được phép nói lại câu đó. Tôi không thể nào thích cậu. Làm sao anh chắc được sau này sẽ không thích tôi?”
Lời vừa dứt, Lý Thiện Nghĩa nhận ra đôi bàn tay to của hắn đang từ từ cởi nút áo sơ mi của mình…
Lý Thiện Nghĩa lập tức kìm chặt tay của hắn lại, có phần hoảng hốt: “Cậu định làm gì?”
Từ khi bước chân vào căn nhà này, người này dường như luôn mang theo suy nghĩ đó, hắn thường xuyên có những tiếp xúc thân thể vô tình mà lại đầy ẩn ý, những hành động khơi gợi lặng lẽ.
Không phải cậu không hiểu ý đồ của đối phương, chỉ là…
“Đây là bản năng của thú nhân.” Chư Nhân ngược lại hỏi: “Anh không muốn sao? Tại sao? Chúng ta chẳng phải là bạn đời sao?”
Tư duy của tên này quả nhiên không phải của con người.
“Tôi...” Lý Thiện Nghĩa muốn nói rồi lại thôi.
Cậu chưa sẵn sàng cho chuyện quan hệ thể xác, hơn nữa đối phương cũng đâu được coi là “con người” thực thụ.
“Lần sau đi, hôm nay tôi mệt quá, tôi đi tắm trước.” Lý Thiện Nghĩa đẩy hắn ra, đi về phía phòng tắm, nhẹ nhàng vặn tay nắm cửa nhưng nó bị kẹt lại, không thể mở được.
Càng sốt ruột muốn né tránh tình huống hiện tại, càng đẩy mạnh thì cửa lại không hề nhúc nhích.
Chư Nhân bước đến phía sau cậu, khoảng cách ngày càng gần, khiến Lý Thiện Nghĩa nổi da gà.
“Cửa kéo ra ngoài.”
“Ồ.” Mặt và tai Lý Thiện Nghĩa lập tức đỏ ửng, mở cửa xong cậu lập tức bước vào và đóng sập lại, cách ly Chư Nhân bên ngoài.
Cậu rất căng thẳng, không biết lần tới gặp phải tình huống thế này có thể lảng tránh được nữa không.
Sau khi biết thân phận thú nhân của người này, cậu nảy sinh một nỗi sợ mơ hồ, không dám từ chối thẳng thừng bởi vì giữa sự chênh lệch lớn về thể lực, ai biết được một ngày nào đó đối phương nổi điên sẽ làm gì mình.
Cậu thở dài, sau khi mở nước nóng, thấy lọ tinh dầu thơm trên kệ, do dự một lúc rồi cũng đốt lên. Mùi thơm là hỗn hợp từ nhiều loài hoa, ngâm mình trong bồn tắm ấm áp khiến cơ thể cậu trở nên yếu ớt, cơn buồn ngủ không thể kháng cự ập đến, cậu gục đầu vào thành bồn ngủ thϊếp đi.
Khi mở mắt ra lần nữa, cậu thấy mình đã nằm trên giường, ánh đèn vườn ngoài cửa sổ phòng ngủ le lói chiếu vào, lúc này vẫn còn là nửa đêm.
Bộ đồ ngủ trên người đã được thay, là Chư Nhân đưa cậu về phòng ngủ? Còn giúp cậu thay quần áo?
Cậu nhớ lại lần trước cũng từng ngất xỉu một cách khó hiểu trước mặt Chư Nhân rồi tỉnh lại trên giường, khoảng thời gian đó ý thức cậu rất mơ hồ.