Chương 23

“Tôi không ghét cậu, nhưng cũng không thể nào thích cậu được. Cậu giống như Lâm Tu, trong mắt tôi, cậu chẳng khác nào em trai nhỏ tuổi, tôi chăm sóc cậu là chuyện nên làm.”

Chư Nhân nghe xong thì thoáng vẻ buồn bã, nhưng ngay sau đó lại khôi phục nụ cười thường ngày. Hắn bắt đầu thu dọn bát đũa trên bàn: “Để tôi dọn.”

Lý Thiện Nghĩa không ngăn lại. Nhân lúc đối phương đang dọn dẹp, liệu cậu có thể lén tránh ra và nhanh chóng gọi cho Lâm Trần?

Chư Nhân như đọc được suy nghĩ của cậu, vừa cho bát đĩa vào máy rửa thì quay lưng nói: “Anh có tâm sự, là vì thân phận của tôi sao? Anh có thể nói với gia đình cũng được, nhưng họ chẳng thể giải quyết được chuyện giữa tôi và anh đâu. Anh và tôi là định mệnh rồi.”

Giọng nói ấy không lớn không nhỏ, vừa đủ nghe.

Lý Thiện Nghĩa nhún vai: “Cậu hiểu lầm rồi, tôi không định nói. Lát nữa tôi phải đi sắp xếp hành lý mang theo.” Bị nói trúng ý đồ, cậu lập tức chối.

Trong vali dưới sàn phòng không có nhiều quần áo, chẳng mấy chốc đã được treo vào tủ.

Chỉ có sách là nhiều, tận hai thùng lớn. Trong phòng ngủ lại không có kệ sách, cậu do dự một chút, rồi quyết định mang sách đến phòng làm việc trống.

Khi xuống lầu với đống sách, cậu thấy Chư Nhân lại ngồi lên sofa, tiếp tục xem bộ phim dang dở lúc nãy, lần này hắn còn đeo thêm kính gọng đen.

Lý Thiện Nghĩa ngồi xuống bàn dài ở phòng khách, bắt đầu phân loại sách đơn giản. Chư Nhân cũng đến giúp.

Cậu liếc nhìn Chư Nhân, tuổi tác hắn chắc cỡ Lâm Tu, rồi lại tự hỏi thú nhân đi học kiểu gì? Có bị lộ không?

“Cậu tốt nghiệp đại học rồi chứ?”

“Tôi nhỏ hơn anh bốn tuổi, 24 rồi, hay nhảy lớp nên tốt nghiệp sớm.”

Ồ, hóa ra còn nhỏ hơn Lâm Tu một tuổi.

“Thân phận thú nhân không gây rắc rối khi đi học à?”

“Tôi có cải trang, tắc kè hoa có thể điều chỉnh màu da, cả màu tóc nữa, nên nhìn gần giống người bình thường.”

Nói rồi, màu tóc của Chư Nhân dần chuyển sang đen xám, đồng tử cũng sẫm lại.

“Đây là hình dạng thật của cậu sao?”

Nhìn thế này lại chẳng khác người bình thường là mấy, không hiểu sao trước đó phải giấu giếm làm gì.

“Không phải.” Chư Nhân nói với vẻ bình thản: “Khi tâm trạng tệ hoặc rất tệ thì sẽ trở lại thế này. Thời đi học, tôi chưa từng có một ngày vui vẻ.”

Lý Thiện Nghĩa nghe ra được ẩn ý trong lời nói, hơi ngạc nhiên: “Vậy bây giờ cậu đang tức giận à?”

Cậu chẳng cảm thấy đối phương có biểu hiện gì của sự tức giận, chẳng hiểu vì sao mình lại hỏi vậy.

“Không.” Chư Nhân buông cuốn sách đang cầm, cơ thể to lớn áp sát vào lưng Lý Thiện Nghĩa, hai tay ôm lấy người trong lòng.