Chương 20

Chư Nhân bất ngờ nắm lấy tay cậu, cả người nghiêng tới, khoảng cách giữa hai người ngày càng gần, hắn thấp giọng nói: “Tôi cũng nghĩ vậy.”

Tư thế có phần ám muội, không khí ẩm ướt làm tăng thêm phần mờ ám.

Lý Thiện Nghĩa có chút lúng túng, liền hỏi hắn có thể tự mình dán băng cá nhân không. Chư Nhân sững người, gật đầu rồi cầm miếng dán vào nhà vệ sinh.

Người vừa rời đi, Thiện Nghĩa liền thở phào, cậu đứng dậy mang đống đồ ăn mua để ngoài vào, một phần cho vào tủ lạnh, phần còn lại để trong bếp.

Hiện tại xem ra, trong nhà không có thuê người giúp việc. May mà từ sau khi chuyển ra sống riêng, cậu cũng hay tự nấu ăn, tay nghề cũng tạm được.

Lúc đang chọn nguyên liệu cho bữa tối thì cậu thấy Chư Nhân từ nhà vệ sinh đi ra, ngồi lại sofa. Hắn tiện tay bật tivi lên, trên đó đang phát bản tin buổi tối.

Lý Thiện Nghĩa hỏi: “Trước đây cậu sống với bố mẹ à?”

“Ừ, nhưng họ cũng ít khi ở nhà, phần lớn thời gian là người khác chăm sóc tôi.” Chư Nhân đáp.

Có người chăm ở nhà bố mẹ, chuyển đến nhà mới lại không thuê giúp việc?

“Tôi đi làm cả ngày, trưa không về ăn, cậu nên thuê người nấu ăn lo bữa trưa đi.”

Chư Nhân ngồi co chân trên sofa: “Không cần, tôi ăn đồ ăn nhanh qua loa là được, không cầu kỳ.”

“Thế không được, mẹ cậu nhờ tôi phải chăm sóc tốt cho cậu.”

Dù nói vậy, thật ra Lý Thiện Nghĩa chỉ hy vọng có người giúp nấu luôn cả bữa tối thì tốt biết mấy.

“Tôi không thích người lạ ra vào nhà thường xuyên, tôi tự lo được.”

Lý Thiện Nghĩa nhìn bóng lưng hắn, cậu không nói thêm gì, vào bếp bắt tay vào nấu nướng.

Cậu nấu cơm trước, sau đó làm món sườn chiên hành, canh nấm, vài món đơn giản dọn lên bàn.

Mất hơn một tiếng chuẩn bị, lúc đi gọi Chư Nhân ăn cơm, lại thấy một cảnh tượng kỳ lạ.

Chư Nhân ngồi quay lưng lại đang xem tivi, hắn nghiêng đầu ngủ gục trên sofa, phía sau lưng có một cái đuôi dài, to lớn, thô ráp vắt lên lưng ghế sofa.

Lý Thiện Nghĩa nhắm mắt lại, lấy tay ôm trán, cố trấn tĩnh vài giây rồi mở mắt ra lần nữa, cái đuôi đó không chỉ còn đó mà còn quẫy mạnh một cái? Đến mức làm lõm cả phần đệm ghế sofa.

“Còn sống?”

Chỉ nấu bữa cơm thôi mà mệt tới mức sinh ảo giác? Tim cậu đập thình thịch, nhẹ nhàng tiến lại gần.

Nhưng dù đi rất nhẹ, Chư Nhân vẫn bị đánh thức.

Ngay lúc đó, Lý Thiện Nghĩa thấy cái đuôi to đó vụt nhanh về phía mình, chỉ trong chớp mắt, cậu có cảm giác giống như bị một thanh gậy nặng bảy tám chục ký đập thẳng vào mặt.

Không ngoài dự đoán, cậu lập tức bị đánh ngất, nhưng vẫn còn giữ chút ý thức.

Chư Nhân vẫn còn mơ màng vì vừa mới tỉnh ngủ, thấy Lý Thiện Nghĩa ngã xuống thì hốt hoảng nhảy khỏi sofa đỡ cậu dậy.