Chương 19

Chư Nhân hừ lạnh: “Nhưng hắn bị thương còn nặng hơn tôi.”

“Tới gây sự? Còn đánh cậu? Cậu đắc tội với ai sao?”

Thấy Lý Thiện Nghĩa có vẻ lo lắng, Chư Nhân liền thừa cơ tựa đầu vào vai cậu.

Giọng điệu bình thản: “Trước lễ đính hôn, tôi đã cắt quá nhiều hoa hồng trong vườn nhà hắn.”

“Hoa hồng?”

Nghĩ đến buổi lễ đính hôn tràn ngập hoa hồng, đúng là dùng rất nhiều. Cậu còn tưởng là được mua về trang trí, hóa ra là đi cắt trộm nhà người ta.

“Tại sao lại cắt hoa người khác?” Lý Thiện Nghĩa không hiểu: “Vậy chẳng phải là trộm sao?”

“Không phải trộm, là người quen. Hoa hồng ở đó được trồng bằng loại đất đặc biệt, sau khi cắt có thể giữ tươi cả vài tháng. Tôi muốn chuẩn bị khung cảnh đẹp nhất dành cho anh, hy vọng anh có thể ghi nhớ mãi.”

“Chỉ là một nghi thức tượng trưng thôi, cần gì phải cố sức như vậy. Đừng nói nữa, để tôi đưa cậu đến bệnh viện.”

“Vết thương không sâu, không có gì nghiêm trọng, trong nhà có hộp thuốc.” Chư Nhân khẽ nhếch môi, dựa vào vai Thiện Nghĩa, ra sức ngửi mùi hương trên người cậu.

Hương đào ngọt dịu, loại mùi pheromone này lại hoàn toàn trái ngược với con người cậu.

“Đi thôi, tôi giúp cậu bôi thuốc.”

Lý Thiện Nghĩa ngồi nghiêng người trên sofa, nhìn người đàn ông trước mặt, trong lòng hiện rõ một nghi vấn. Cậu không nhìn rõ được gương mặt của người này...

Tay cầm nhíp với miếng bông tẩm iod bị khựng lại giữa không trung trán nằm ở chỗ nào?

“Mặt cậu thực sự đáng sợ đến vậy sao?” Lý Thiện Nghĩa hỏi nghiêm túc. “Nếu chỉ là xấu thôi thì tôi không để tâm đâu, cho tôi xem đi? Tôi không phải kiểu người đánh giá người khác qua ngoại hình.”

Nói xong, cậu lại thấy không chắc lắm. Nếu thực sự xấu đến mức cực hạn, cả ngày cậu đều phải nhìn hắn cũng thấy khó chịu...

“Không được, anh thực sự sẽ bị dọa đấy.” Chư Nhân thẳng thừng từ chối.

Thiện Nghĩa hơi khó chịu, đưa tay trái sờ lên mặt đối phương, tuy không nhìn rõ nhưng cảm giác da trơn mịn, đúng là không có vết sẹo bỏng hay bầm tím, cậu thở phào nhẹ nhõm.

Xem ra lời đồn vẫn chỉ là lời đồn, không có dấu vết tổn thương nào cả.

Nếu đã không có vết tích gì bất thường, vậy thì có gì không thể cho người ta xem chứ?

Tìm được vết thương trên trán, mang chút ý trêu đùa, cậu ấn mạnh miếng bông iod lên đó theo cảm giác.

Chư Nhân khẽ co giật người.

“Đau thì nói.”

Nhưng gã này cứ cắn răng chịu đựng không hé lời.

Lý Thiện Nghĩa không phải người tàn nhẫn, cậu lập tức nới tay, nhẹ nhàng lau vết thương.

Cậu nghiêm túc nhìn Chư Nhân nói: “Dạo gần đây tôi cứ có cảm giác như mình đang sống trong mơ vậy.”