Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Quái Vật Alpha

Chương 18

« Chương TrướcChương Tiếp »
“Phụt...” Lý Thiện Nghĩa lập tức cảm thấy cổ họng như bị đốt cháy, cậu ngửi kỹ thì đúng là có mùi tro tàn, cay xè cổ họng.

Tính tình cậu vốn hiền lành đã hai mươi mấy năm qua, giờ đứng trước người kỳ quái này lại như củi khô gặp lửa, không nhịn được âm thầm mắng chửi.

Rõ ràng đã thấy cậu pha cà phê, vậy mà lại đợi đến khi cậu uống rồi mới nhắc nhở.

Giờ cậu còn nghi ngờ Chư Nhân cố tình chơi khăm mình.

Nhưng nhìn thấy Chư Nhân ăn ngấu nghiến mấy món ăn nhanh không tốt đó, cậu lại không nỡ trách mắng gì.

“Cậu đói lắm à?”

“Ừ, mấy ngày trước học giáo dục tiền hôn nhân, gần như không ăn gì.” Sắc mặt Chư Nhân không được tốt: “Những thứ này có ăn bao nhiêu cũng không thấy no.”

“Giáo dục... tiền hôn nhân?”

Lý Thiện Nghĩa như vừa nghe thấy chuyện lạ.

“Chuyện đó cũng cần học à?”

“Anh muốn xem không? Bố tôi gửi cho rất nhiều video dạy kỹ năng sinh hoạt giữa đàn ông với nhau, máy tính còn lưu nhiều lắm...”

“Dừng, đừng nói nữa.”

Sao có người lại nói mấy chuyện 18+ nghiêm túc như vậy được, đúng là nói nhảm! Lý Thiện Nghĩa quyết định tạm thời tránh xa hắn. Cậu ném ly cà phê vào bồn rửa rồi lập tức chạy ra ngoài.

Cậu không nhận ra, Chư Nhân đang dùng ánh mắt sâu thẳm dõi theo bóng lưng mình rời đi.

Nhưng khi vừa ra khỏi cửa vì bốc đồng, cậu lại nhận ra, mình đã xin nghỉ phép rồi nên giờ cũng chẳng có chuyện gì để làm.

Ngày thường vào ngày nghỉ cậu sẽ đi hiệu sách, nhưng hôm nay... Cậu quay đầu lại thấy siêu thị nhập khẩu gần đó.

Nghĩ đến việc Chư Nhân chỉ ăn toàn đồ ăn nhanh không tốt, cậu có cảm giác khó nói nên lời. Thế là cậu bước vào siêu thị, mua ít nguyên liệu tươi rồi chất lên xe.

Thỉnh thoảng, Lý Thiện Nghĩa cũng đồng tình với nhận xét của người khác rằng cậu thích nghi rất nhanh, dù là công việc hay cuộc sống. Ngay cả bây giờ, cậu cũng nhanh chóng chấp nhận việc mình sẽ sống chung với Chư Nhân.

Chỉ ra ngoài chưa tới ba tiếng đồng hồ, khi trở về nhà, cậu đã cảm thấy ngột ngạt, liền mở hết cửa sổ để thông gió.

Không thấy Chư Nhân đâu, có lẽ giờ này hắn vẫn ở phòng vẽ. Nhưng rồi cậu nghe thấy tiếng động lạ xào xạc từ sân sau.

Tiếng rêи ɾỉ đau đớn của Chư Nhân vang lên từ một góc sân.

Khi cậu tìm thấy người, tên kia run rẩy không ngừng, tuy không thấy rõ mặt, nhưng khi đỡ dậy, máu từ tay Lý Thiện Nghĩa bị nhuốm đỏ khắp nơi.

Lòng cậu chợt thắt lại: “Cậu sao vậy?”

Bộ dạng này là thế nào? Té ngã ở đâu sao?

Chư Nhân co người lại, liên tục đưa tay sờ trán.

“Bị người khác đánh lén, nhân lúc tôi mới bắt đầu sống một mình đã đến gây sự.”
« Chương TrướcChương Tiếp »