Chương 16

“Tôi từng thấy ảnh của anh, từ lâu đã thích anh rồi. Thế nên trước khi cưới, tôi vẽ mấy bức tranh trang trí đó... Anh không thích à?”

Lý Thiện Nghĩa sững người, những nghi ngờ bấy lâu cuối cùng cũng được giải đáp.

Chỉ là nhìn ảnh mà đã thích sao?

Cậu lúng túng quay đầu đi: “Không phải là không thích... chỉ là tôi không thưởng thức được loại tranh như vậy.”

“Anh nghĩ tôi là tên biếи ŧɦái kỳ quặc đúng không?” Chư Nhân ngồi ở mép giường, giọng thấp hỏi.

Lý Thiện Nghĩa bị nói trúng suy nghĩ, lập tức tự kiểm điểm bản thân có phải cậu đã nghĩ xấu cho Chư Nhân quá rồi?

Cậu biết có nhiều họa sĩ nổi tiếng quốc tế cũng từng vẽ tranh chân dung khỏa thân, mà những tác phẩm ấy vẫn mang giá trị nghệ thuật rất cao.

“Xin lỗi... tôi không hiểu rõ về nghệ thuật.”

“Không phải lỗi của anh, chỉ là tôi có hơi buồn một chút.”

Lý Thiện Nghĩa đáp khẽ một tiếng.

Chư Nhân cũng không ép cậu thêm nữa, từ từ cài lại áo.

Chuyện xem như kết thúc ở đây.

Khi Lý Thiện Nghĩa định quay về phòng thu dọn hành lý để rời đi, trong không khí bỗng tỏa ra mùi hương đào quen thuộc, dường như phát ra từ chính cơ thể cậu. Cổ họng cậu khô khốc, bắt đầu nghi ngờ mình đang mơ thấy ác mộng.

Cậu là một Omega loại kém, bình thường không có mùi pheromone rõ rệt, chỉ cần dùng thuốc ức chế đúng giờ thì dù vào kỳ phát tình cũng không ảnh hưởng gì nhiều.

Nhưng bây giờ cậu cảm thấy rõ ràng cơ thể đang không ổn, trời đất quay cuồng, cậu biết mình không thể tiếp tục ở lại đây nữa, phải rời đi ngay lập tức.

Thế nhưng cơ thể lại mất đi kiểm soát, mềm nhũn đổ xuống, ý thức dần trở nên mơ hồ.

Một đôi tay rắn chắc đỡ lấy cậu, nhẹ nhàng đặt cậu lên chiếc giường mềm mại.

Cảm giác đè nặng lên người, còn có giọng nói thì thầm bên tai: “Thơm quá... Omega thơm đến vậy sao?”

Cảm giác như có một chiếc lưỡi dài bất tận đang liếʍ dọc gò má Lý Thiện Nghĩa, bên tai cậu ngứa ngáy...

Cơ thể bắt đầu cảm nhận được sự dễ chịu chưa từng có, mí mắt cậu nặng trĩu không sao mở ra được, làn da bị bao phủ bởi cảm giác dính nhớp, từng đợt tê dại truyền đến.

“Sao lại có cảm giác mát lạnh vậy?”

Chẳng lẽ cậu không mặc gì sao? Trong đầu Lý Thiện Nghĩa lóe lên chút tỉnh táo, xác định có gì đó đang liếʍ khắp cơ thể mình.

Chiếc lưỡi kia cuộn lấy, khuấy đảo... Đúng lúc bị kɧoáı ©ảʍ cực hạn cuốn đi, cậu ngửi thấy mùi pheromone của Alpha. Mùi hoa hồng đậm đặc lập tức tràn ngập khắp khoang mũi, khiến cậu lại choáng váng.

Cơ thể vô thức muốn dán sát hơn, khao khát thêm kí©h thí©ɧ. Nhưng ngay sau đó, một viên thuốc bị đẩy vào cổ họng cậu.