Chương 14

“Cậu đang hù dọa tôi sao?”

Lý Thiện Nghĩa cau mày, cẩn thận bước lên cầu thang.

“Ra đây đi, chúng ta nói chuyện đàng hoàng.”

Một người đàn ông trưởng thành cứ ru rú trong phòng rốt cuộc là muốn làm gì?

Hành lang tầng hai treo đầy tranh vẽ, vì không có cửa sổ nên hơi tối. Lý Thiện Nghĩa không tìm được công tắc đèn, bèn bật đèn pin điện thoại soi tranh, cậu nheo mắt lại quan sát kỹ.

Và ngay khoảnh khắc nhìn rõ bức tranh, cậu chết sững.

Đó là hai người khỏa thân ôm lấy nhau.

Một trong hai người, rõ ràng là cậu, còn khuôn mặt người kia thì mờ mờ, cậu không nhìn rõ được.

Tâm trí cậu như nổ tung, toàn thân tê dại.

Những bức tranh kiểu này, đủ mọi tư thế da^ʍ mỹ, treo kín hai bên hành lang ít nhất hơn chục bức.

Từ lúc cậu quyết định đính hôn với người này, cũng mới chỉ một tuần.

Một tuần thì hoàn toàn không thể vẽ được nhiều bức tranh sơn dầu tinh xảo như vậy, chắc chắn là người này đã biết cậu từ lâu.

Cậu hoảng loạn nhớ lại mọi chuyện, nhưng vẫn chắc chắn rằng mình chưa từng gặp Chư Nhân.

Dù phải công nhận, dù người này có tay nghề hội họa xuất sắc, nhưng đến hiện tại, càng ngày lại càng giống một kẻ biếи ŧɦái. Thế mà hắn lại treo tranh khắp nhà để tự thưởng thức, còn có vẻ rất tự hào về những bức tranh đó.

Vậy nên, chỉ cần cậu dọa phá hoại những bức tranh này, chắc chắn người đó sẽ lộ diện.

Nghĩ vậy, cậu rút con dao gấp trong túi ra, giơ về phía bức tranh trước mặt, giọng cũng cao lên: “Cậu còn không định ra mặt sao? Có gì muốn nói thì ra đây nói, nếu không tôi sẽ rạch nát hết đống tranh này.”

Vẫn không có phản ứng.

Lý Thiện Nghĩa cắn môi, chuẩn bị đâm dao vào tranh thì...

Một cánh cửa bí mật phía sau đột ngột mở ra.

Một người đàn ông cao gần 1m90, thân hình cường tráng, đứng sừng sững trong bóng tối, lưng quay về phía ánh sáng.

Áp lực lớn vô cùng, giọng hắn nói trầm thấp, chậm rãi: “Đang ngủ ngon thì bị anh làm ồn tỉnh dậy. Không ai nhắc anh là ban ngày tôi thường nghỉ ngơi sao?”

Lý Thiện Nghĩa hạ dao xuống, ngây người, sau lưng cậu có cửa vậy mà cậu không phát hiện?

“Cậu là Chư Nhân sao?”

Lý Thiện Nghĩa không ngờ bản thân lại gan đến thế, cậu tiến tới gần nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt.

Nhưng điều cậu thấy lại là một gương mặt mờ nhòe không rõ nét.

Cậu còn tưởng mình hoa mắt, dụi mắt nhìn kỹ lại, giống như có tiếng sét nổ tung trong đầu.

“Gương mặt của cậu... là sao vậy?”

Trên mặt người đó như thể bị bôi một lớp "mosaic" vậy.

“À, cái đó.” Người đàn ông cười khẽ: “Chỉ là ngụy trang một chút, tôi sợ gương mặt thật dọa đến anh.”